Hiển thị các bài đăng có nhãn luyện ngục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn luyện ngục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Có được cúng vái, dâng đồ ăn đồ uống cho người chết không?

Hỏi: Người Công Giáo có được phép mang đồ ăn, đồ uống như rượu bia và trái cây ra đặt ở mộ thân nhân chôn ngoài nghĩa trang, hay bày đồ ăn trên bàn thờ ông bà, cha mẹ nhân ngày giỗ, tết để các ngài "thưởng thức" trước khi đem xuống cho con cháu ăn không?

Chỉ có lời cầu nguyện, các việc lành và nhất là Thánh Lễ mới mang lại ơn cứu rỗi cho các Linh Hồn. Tất cả các việc khác không có giá trị gì cho những người đã chết.




TRẢ LỜI: Những người theo Đạo thờ ông bà (Tổ tiên) hay các tôn giáo khác thì tin là vong hồn những người chết có thể về với con cháu sau khi chết. Vì thế, con cháu thường mang theo đồ ăn, đồ uống ra đặt ngoài nghĩa trang nơi an nghỉ của người quá cố. Đặc biệt, đến ngày giỗ, Tết, con cháu thường làm một mâm cỗ với của ngon vật lạ để dâng lên bàn thờ người quá cố cùng với nhang đèn để cúng vái, trước khi hạ cỗ cho con cháu hưởng chung. Đây là tục lệ có từ lâu đời trong xã hội Việt Nam. Là người Công Giáo, chúng ta tôn trọng, và không dám phê bình niềm tin của người khác.

Tuy nhiên, là  tín hữu Chúa Kitô, thì ngược lại, chúng ta  không tin có sự trở về của Linh Hồn người quá cố để ăn uống chung vui cách vô hình nào đó với con cháu, anh  em còn sống. Giáo lý Công Giáo dạy rõ như sau về số phận của một người sau khi chết:

“Mỗi người lãnh nhận trong Linh Hồn bất tử của mình phần trả công muôn đời cho mình. Ngay sau khi chết, trong một cuộc phán xét riêng, chiếu theo cuộc sống của mình hướng về Chúa Kitô, để hoặc sẽ trải qua một cuộc thanh luyện, hoặc lập tức bước vào hưởng diễm phúc trên trời, hoặc lập tức bị án phạt đời đời”. (x. SGLGHCG, số 1022)

Như vậy, theo lời dạy trên của Giáo Hội, thì  Linh Hồn của một người  đã chết có thể được vào ngay Thiên Đàng để vui hưởng Thánh Nhan Chúa, hoặc phải xa lìa Chúa đời đời trong nơi gọi là hoả ngục (hell). Hay phải “tạm trú” một thời gian trong nơi gọi là “Luyện Tội = Purgatory” để được thanh luyện cho sạch khỏi mọi vết nhơ của tội lỗi đã được tha qua bí tích Hòa giải nhưng hậu quả còn để lại  mà  chưa đền bù cho đủ khi còn sống, nên cần được tinh luyện cho sạch trước khi được vào hưởng Thánh Nhan Chúa trên Thiên Đàng.

Như thế rõ ràng cho thấy là không  có trường hợp nào Linh Hồn những người quá cố còn có  thể về chung vui cách vô hình đời sống con người trên trần thế với con cháu được nữa. Lại càng vô lý hơn nữa , khi có người cho rằng các Linh Hồn có thể trở về xin Rửa tội vì đã không được lãnh nhận bí tích này khi còn sống. Điều này hoàn toàn trái với giáo lý của Giáo Hội trích dẫn trên đây.



Từ xưa đến nay và ở khắp mọi nơi, người ta đã nói nhiều về những hiện tượng “ma quái” quấy phá trong nhà sau khi có người chết, hoặc Linh Hồn người chết hiện về với thân nhân trong giấc mơ  để van xin điều này, hoặc cảnh cáo con cháu việc khác v.v. Trước sự kiện này, Giáo Hội  cho đến nay vẫn giữ  thái độ im lặng, không đưa ra một giáo lý nào để giải thích ý nghĩa của những sự kiện khác thường đó, mà chỉ dạy giáo hữu phải cầu nguyện, làm việc lành, hoặc xin Lễ cầu cho các Linh Hồn, cách riêng trong tháng 11 mà thôi. Đây là việc bác ái có giá trị cứu giúp các Linh Hồn đang ở nơi Luyện Tội để giúp họ mau chóng được tha hình phạt hữu hạn (temporal punishment) để vào Nước Trời vui hưởng hạnh phúc được  chiêm ngưỡng Thánh Nhan Chúa cùng với các thánh nam nữ ở đây.

Nhưng chắc chắn là Giáo Hội không dạy hay  khuyến cáo chúng ta phải mang  đồ ăn, đồ uống ra nghĩa trang đặt nơi mộ phần của thân  nhân đã qua đời, hay dâng  mâm đồ ăn trên bàn thờ người quá cố trong những ngày giỗ tết.

Tuy nhiên, vì  lòng thảo kính, thương nhớ,  giáo dân ngày nay được phép đốt nhang, đèn, nến và trưng hoa trước bàn thờ tổ tiên hay nơi mộ phần của thân nhân để nói lên lòng yêu mến,  tôn kính và thương nhớ  đối với những người thân đã ly trần.

    Nhưng tuyệt đối phải tin rằng:

 1- Những Linh Hồn đã được hưởng Thánh Nhan Chúa trên Thiên Đàng không cần sự trợ giúp nào của người còn sống trên trần thế. Họ đã gia nhập hàng ngũ các Thánh và đang hưởng hạnh phúc Nước Trời với Thiên Chúa, là hạnh phúc của các Thánh, các Thiên Thần. Ngược lại, các Thánh trên Thiên Đàng có thể cầu xin đắc lực  với Chúa cho những người còn sống trên trần gian và những Linh Hồn trong Luyện Ngục.

2- Chỉ  có các Linh Hồn trong Luyện Ngục  mới cần sự trợ giúp của các thánh trên Thiên Đàng và của những người còn sống đang hiệp thông với Giáo Hội trên trần thế mà thôi.Các Linh Hồn đang còn ở Luyện Ngục không thể tự giúp gì cho họ được nữa  vì thời giờ đã mãn cho họ làm việc lành hay phạm tội gì thêm nữa. Đó là lý do tại sao Giáo Hội dạy và khuyến khích các tín hữu cầu nguyện, làm việc lành và nhất là xin Lễ cầu cho các Linh Hồn thánh (holy souls) còn đang được thanh luyện trong Luyện Ngục. Ngược lại, các Linh Hồn ở nơi này có thể cầu xin  hữu hiệu cho các tín hữu còn sống trên trần thế, nơi mọi người còn thì giờ để làm thêm việc lành, phúc đức hay phạm tội thêm mất lòng Chúa.

Tóm lại, các Thánh trên Thiên Đàng, các Linh Hồn nơi Luyện Ngục và các tín hữu còn sống trên trần gian đều có thể hiệp thông cầu nguyên và giúp ích  cho nhau như đã nói ở trên.Đây  là tín điều các thánh thông công như Giáo Hội dạy.

 3- Sau hết, các Linh Hồn đang xa cách Chúa đời đời trong nơi gọi là hoả ngục thì các Thánh trên trời , các Linh Hồn nơi Luyện Tội và các tín hữu trên trần thế, không ai có thể cứu giúp gì cho họ được nữa, vì không có sự hiệp thông nào (communion) giữa nơi này ( hỏa ngục ) với  Thiên Đàng, Luyện Ngục và các tín hữu còn sống đang hiệp thông trong Giáo Hội  lữ hành trên trần thế... Cũng cần nói thêm là những ai đang ở hỏa ngục thì đó không phải là vị họ bị Chúa trừng phạt hay trả thù mà chính vì họ, khi còn sống, đã tự chọn nơi cư ngụ đáng sợ này khi tự do làm những điều gian ác, tội lỗi và không hề sám hối xin Chúa thứ tha vì họ cũng hoàn toàn khước từ Thiên Chúa và tình thương của Người, là  “Đấng muốn cho mọi người được cửu rỗi và nhận biết chân lý”. (1 Tm 2 : 4)

Tóm lại, dù ở nơi nào, Thiên Đàng, Luyện Ngục hay hoả ngục, Linh Hồn những người đã ly trần không thể trở về trần thế để “ăn uống” gì với thân nhân còn sống được  nữa. Vì thế, người Công Giáo không nên đem bất cứ đồ ăn của uống gì ra đặt  nơi mộ phần của những người đã chết ngoài nghĩa trang hay  trưng bày trên bàn thờ trong những dịp giỗ tết để “mời các vong hồn” về chung vui, thưởng thức với con cháu còn sống. Làm như vậy là vô tình  đi ngược lại với  giáo lý của Giáo Hội về số phận của những người đã chết như đã nói ở trên.

Chúng ta chỉ có thể bày tỏ lòng mộ mến,  gắn bó, thương xót những thân nhân đã ly trần bằng cách cầu nguyện, làm việc lành và xin dâng Thánh Lễ cầu cho họ để nói lên những tâm tình này mà thôi. Và chắc chắn đó cũng là những gì các Linh Hồn mong đợi nơi con cháu, thân nhân còn sống nhớ đến mình sau khi họ lìa khỏi thân xác qua sự  chết, và còn đang được thanh luyện nơi Luyện Ngục.

Vậy chúng ta hãy tha thiết cầu xin cho các Linh Hồn trong tháng 11 này.

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn
(CongGiaoVietNam)


Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Kinh Lạy Cha cầu cho các đẳng Linh Hồn


Lạy Cha chúng con ở trên trời. Xin Cha tha tội cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục.




Câu chuyện xảy ra tại đền thánh Đức Mẹ MARIA ở Einsiedeln bên Thụy Sĩ vào ngày Lễ Nến mùng 2 tháng 2 năm 1968. Đền thánh rất được các tín hữu Công Giáo năng lui tới kính viếng, hành hương.

Nhưng ngày mùng 2 tháng 2 năm 1968 là một ngày trong tuần và trời mùa đông thật lạnh. Đền thánh vắng vẻ không một bóng người. Bà Aloisia Lex đến viếng đền thánh cùng với mấy người bà con. Đang quỳ cầu nguyện, bỗng bà đưa mắt nhìn lên bàn thờ chính và trông thấy một Nữ Tu cao tuổi đang đứng đó. Nữ Tu mang y phục đan sĩ nhưng y phục trông thật cổ xưa như thuộc về mấy thế kỷ trước. Bà Aloisia liền tiến về phía Nữ Tu và được Chị trao cho một tờ giấy kinh. Bà nhận lấy và lơ đãng bỏ vào túi. Cùng lúc ấy, một hiện tượng lạ lùng diễn ra. Cửa nhà thờ bỗng mở toang và bà Aloisia trông thấy một đoàn ngũ tín hữu hành hương, đông vô kể, tiến vào nhà thờ. Các tín hữu ăn mặc thật nghèo nàn, và chân đi lướt trên mặt đất, giống như những bóng ma. Đoàn tín hữu hành hương dài như bất tận cứ tiếp tục nối đuôi nhau tiến vào nhà thờ. Trong nhà thờ, có một vị Linh Mục đang đứng đó và hướng dẫn cho các tín hữu biết phải đi đâu.

Trông thấy đoàn tín hữu đông vô kể bà Aloisia tự hỏi:
- Làm sao đền thánh nhỏ bé lại có thể chứa hết một đoàn người hành hương đông đảo đến như thế?

Vừa thắc mắc tự hỏi bà vừa quay mặt đi hướng khác, trong khoảnh khắc bằng thời gian thắp lên một ngọn nến. Nhưng khi nhìn lui thì bà lại thấy nhà thờ trống trơn, vắng vẻ y như trước!



Lòng đầy kinh ngạc, bà Aloisia Lex chạy đến hỏi những người bà con thì họ cho biết là không trông thấy một ai kể cả vị Nữ Tu cao tuổi! Bà Aloisia bối rối không biết mình mơ hay thật. Nhưng khi cho tay vào túi thì bà lại rút ra tờ giấy kinh mà vị Nữ Tu đã trao cho bà. Tờ giấy kinh là bằng chứng bà không mơ! Đây là lời kinh do chính Đức Chúa GIÊSU KITÔ đã dạy thánh nữ Mechtilde đọc, trong một lần Ngài hiện ra với thánh nữ.

Thánh nữ Mechtilde (1241-1299), người Đức, được đặc ân trông thấy Đức Chúa GIÊSU hiện ra nhiều lần. Và một trong những lần hiện ra ấy, Đức Chúa GIÊSU dạy cho chị Kinh Lạy Cha cầu cho các Đẳng Linh Hồn trong Lửa Luyện Ngục.

Tiếp đó, cứ mỗi lần đọc Kinh Lạy Cha này, thánh nữ Mechtilde lại trông thấy đông đảo các Linh Hồn trong Luyện Ngục được Chúa rước về Trời. Sau đây là Kinh Lạy CHA cầu cho các Đẳng Linh Hồn trong Lửa Luyện Hình:

Lạy CHA chúng con ở trên Trời. Con cầu xin CHA, lạy CHA Thiên Quốc, xin CHA tha tội cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục, bởi vì các Linh Hồn đã không yêu mến CHA đủ, cũng không tôn vinh CHA cân xứng, đúng với địa vị của CHA, Đấng vừa là CHÚA vừa là CHA, đã vì lòng nhân lành mà nhận các Linh Hồn làm con của CHA. Trái lại, các Linh Hồn vì phạm tội mà xua đuổi CHA ra khỏi lòng họ, nơi mà CHA vẫn hằng mong muốn ở lại.
Đ đền bù các lỗi phạm này, con xin dâng CHA tình yêu và lòng kính trọng mà Con CHA nhập thể, đã bày tỏ cùng CHA, suốt thời gian sống tại thế. Con cũng xin dâng CHA mọi việc hãm mình, mọi đền bù mà Con CHA đã làm và chính nhờ các việc lành này mà Con CHA tẩy xóa và chuộc đền các tội lỗi của loài người. Amen.

Chúng con nguyện danh CHA cả sáng. Con nài van CHA, lạy CHA Chí Lành, xin CHA tha tội cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục, bởi vì các Linh Hồn đã không luôn luôn tôn vinh danh thánh CHA cách cân xứng. Các Linh Hồn đã nhiều lần gọi tên CHA cách bất cẩn và đã làm ô danh tên gọi Kitô-hữu bằng đời sống bất xứng của mình.
Đ đền bù tội lỗi các Linh Hồn đã phạm, con xin dâng lên CHA mọi danh dự mà Con Chí Ái CHA đã làm cho danh CHA được cả sáng, bằng lời nói và bằng việc làm, suốt trong thời gian tại thế của Con CHA. Amen.

ớc CHA trị đến. Con cầu xin CHA, lạy CHA Chí Nhân, xin CHA tha tội cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục, bởi vì các Linh Hồn đã không luôn luôn tìm kiếm cũng không hề ước mong cho Nước CHA trị đến, ước mong với lòng nhiệt thành và chú tâm đến Nước CHA, là Nước duy nhất nơi được an nghỉ đến muôn đời.
Đ đền bù cho sự hờ hững làm việc lành của các Linh Hồn, con xin dâng lên CHA niềm mong ước dạt dào của Con Chí Thánh CHA, Ngài không ngừng cầu mong cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục được mau mau vào hưởng hạnh phúc trong Nước của Ngài. Amen.

Ý CHA thể hiện dưi đt cũng như trên Trời. Con cầu xin CHA, lạy CHA Chí Nhân, xin CHA tha tội cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục, bởi vì các Linh Hồn đã không luôn luôn đặt ý muốn của họ dưới ý muốn của CHA; họ đã không chu toàn thánh ý CHA trong mọi sự và rất thường khi, họ chỉ sống và hành động theo ý muốn của họ mà thôi.
Đ đền bù cho sự bất tuân của các Linh Hồn nơi Luyện Ngục, con xin dâng lên CHA sự thuần thục hoàn hảo của Trái Tim đầy tình yêu của Con Chí Thánh CHA đối với thánh ý CHA và sự tuân phục sâu xa nhất mà Con CHA bày tỏ cùng CHA khi Con CHA vâng phục CHA cho đến chết trên Thánh Giá. Amen.

Xin CHA cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày. Con cầu xin CHA, lạy CHA Chí Nhân, xin CHA tha tội cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục, bởi vì các Linh Hồn đã không luôn luôn nhận lãnh Bí Tích Thánh Thể với lòng ao ước đủ; các Linh Hồn cũng thường nhận lãnh Bí Tích này với sự lo ra chia trí và không có lòng mến, hay đôi lúc còn dám nhận lãnh cách bất xứng, hay tệ hại hơn nữa, đó là chểnh mãng trong việc nhận lãnh Bí Tích Thánh Thể.
Đ đền bù mọi tội lỗi trên đây mà các Linh Hn đã vấp phạm, con xin dâng lên CHA sự thánh thiện cao cả và sự trầm mặc lớn lao của Đức Chúa GIÊSU KITÔ, Chúa chúng con, Con Chí Thánh CHA, cũng như tình yêu nhiệt thành mà qua đó Đức Chúa GIÊSU đã ban cho chúng con hồng ân khôn sánh này là bí tích Thánh Thể. Amen.

Xin CHA tha nợ chúng con như chúng con cũng tha cho kẻ có nợ chúng con. Con cầu xin CHA, lạy CHA Chí Nhân, xin CHA tha tội cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục vì đã vấp ngã phạm bảy mối tội đầu, cũng như không muốn yêu thương cũng chẳng tha thứ cho kẻ thù của mình.
Đ đền bù cho mọi tội lỗi trên đây, con xin dâng lên CHA lời kinh đượm đầy tình yêu mà Con Chí Thánh CHA đã thân thưa cùng CHA, xin CHA thứ tha cho kẻ thù của Ngài, lúc Ngài bị đóng đinh trên Thánh Giá. Amen.

Xin chớ đ chúng con sa chước cám dỗ. Con cầu xin CHA, lạy CHA Chí Nhân, xin CHA tha tội cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục, bởi vì, rất thường khi các Linh Hồn đã không chống trả lại các cơn cám dỗ và các dục tình nhưng đã đi theo kẻ thù của điều lành và đã chìu theo các quyến rũ của xác thịt.
Đ đền bù cho các tội lỗi trên đây dưới mọi hình thức mà các Linh Hồn nơi Luyện Ngục đã phạm, con xin dâng lên CHA chiến thắng vinh quang mà Đức Chúa GIÊSU KITÔ Chúa chúng con đã chiến thắng trên thế giới này, cũng như đời sống rất thánh thiện, việc làm và những lao cực, sự đau khổ và cái chết nhục nhã của Ngài. Amen.

Nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Con cầu xin CHA, lạy CHA Chí Nhân, xin CHA hãy giải thoát chúng con khỏi mọi biến loạn, nhờ công nghiệp của Con Chí Ái CHA và xin dẫn đưa chúng con, cũng như dẫn đưa các Linh Hồn nơi Luyện Ngục vào trong Nước CHA, Nước của vinh quang vĩnh cửu, giống y như CHA vậy. Amen.

Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.


Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
(VietVatican)


Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

Hãm mình đền tội thay cho các đẳng Linh Hồn

Thánh nữ Marguerite-Marie Alacoque (1647-1690) là nữ tu dòng Thăm Viếng ở Paray-le-Monial, nước Pháp. Dòng Các Nữ Tu Thăm Viếng do thánh François de Sales (1567-1622) và thánh nữ Jeanne-Françoise de Chantal (1572-1641) thành lập vào năm 1610.

Thánh nữ Marguerite-Marie được Đức Chúa GIÊSU KITÔ tỏ bày Trái Tim Cực Thánh của Ngài, Trái Tim hằng bừng cháy ngọn lửa dạt dào yêu thương nhân loại. Đức Chúa GIÊSU chọn thánh nữ làm vị tông đồ dấu ái của Trái Tim Cực Thánh Ngài. Ngài muốn thánh nữ loan báo cho toàn thế giới biết "những kỳ công của tình yêu Ngài”, ”những kín ẩn không thể giải thích được của Trái Tim Cực Thánh Ngài”. Đức Chúa GIÊSU nói với thánh nữ Marguerite-Marie Alacoque:

- Đây là Trái Tim từng nồng nàn yêu thương loài người!

Năm 1685, Cha Francois-Ignace Rolin, Linh Mục dòng Tên và là Cha Linh Hướng, truyền cho thánh nữ Marguerite-Marie viết lại cuộc đời mình. Vâng lời Cha Linh Hướng, thánh nữ viết cuốn "Tự Thuật". Trong cuốn này, thánh nữ Marguerite-Marie Alacoque kể lại chuyện một Linh Hồn nơi Lửa Luyện Ngục hiện về xin thánh nữ cầu nguyện hy sinh cho mình chóng thoát khỏi Lửa Luyện Hình.

Một lần kia, nhằm ngày lễ trọng kính Mình Máu Thánh Đức Chúa GIÊSU KITÔ, khi con đang quỳ chầu Thánh Thể, thì bỗng chốc, một người xuất hiện trước mắt con, toàn thân là khối lửa cháy bừng bừng. Sức nóng nơi người này tỏa ra và xuyên thấu vào người con khiến con có cảm giác là mình cũng bị đốt cháy cùng với người đó. Người này cho con thấy là đang ở trong Lửa Luyện Hình và tình trạng thê thảm của người này khiến con cảm thương và khóc ròng.



Tiếp đến, người này cho con biết, ngài là một Linh Mục tu sĩ, thuộc dòng thánh Biển Đức. Cha đã có lần giải tội cho con và ra lệnh cho con được phép rước Lễ. Chính vì việc lành này mà THIÊN CHÚA thương ban cho cha đặc ân ngỏ lời với con, xin con thoa dịu những nỗi khổ ngài đang chịu trong Lửa Luyện Hình. Ngài xin con - trong vòng 3 tháng - bằng lòng nhường lại cho ngài mọi việc lành phúc đức và những hy sinh, bằng lòng chịu đau khổ.

Con liền xin phép Mẹ Bề Trên. Sau khi được Mẹ Bề Trên ưng thuận, con hứa với ngài là con bằng lòng làm mọi sự theo như lời ngài xin. Vị Linh Mục liền cho con biết 3 lý do chính khiến ngài phải chịu đau khổ nặng nề.

Thứ nhất, vì ngài tự coi trọng quyền lợi riêng hơn là tìm kiếm Vinh Quang THIÊN CHÚA, bằng cách quá chú tâm đến lời khen tiếng chê giả trá của ngưi đời.
Thứ hai, vì ngài lỗi đc bác ái đối với các anh em cùng dòng.
Thứ ba, vì ngài quá quyến luyến các tạo vật, thương yêu người khác với tình cảm thuần túy tự nhiên và ưa kể chuyện tầm phào trong các cuộc nói chuyện thiêng liêng. Điều này làm mất lòng Chúa rất nhiều.

Con không thể nào kể ra cho hết, diễn tả cho trọn, mọi nỗi thống khổ con phải chịu trong vòng 3 tháng trời, theo lời con hứa với vị Linh Mục. Bởi vì, vị Linh Mục luôn theo sát con, không rời con giây phút nào. Thêm vào đó, bởi vì toàn thân ngài giống như một khối lửa, nên con phải chịu đau đớn một cách thống thiết và nước mắt cứ liên tục chảy ra ròng ròng.

Thấy tình cảnh của con như thế, Mẹ Bề Trên thật động lòng cảm thương con. Mẹ truyền cho con phải làm những việc hãm mình đền tội lành thánh, nhất là việc tuân giữ kỷ luật: bởi vì, những nỗi đau đớn và thống khổ bề ngoài chị em làm con phải chịu vì đức bác ái, làm nhẹ bớt những nỗi đau khổ khác rất nhiều, và sự thánh thiện về tình thương này ghi dấu trong con, giống như một mẫu hàng nhỏ, về những gì nó làm cho các Linh Hồn phải chịu đau khổ trong Lửa Luyện Ngục.

Sau khi tròn ba tháng, con thấy lại vị Linh Mục nhưng dưới một hình ảnh khác. Dáng điu đầy tràn hân hoan và vinh quang, ngài ra đi vui hưởng niềm hạnh phúc vĩnh cửu. Ngài không quên cám ơn con và hứa với con rằng ngài sẽ bảo trợ con trước mặt THIÊN CHÚA. Nhưng con lại ngã bệnh, và vì nỗi đau khổ của con chấm dứt cùng lúc với các nỗi đau khổ của ngài, nên con được khỏi bệnh ngay sau đó.

"Lạy THIÊN CHÚA, phần con đây, vẫn một bề trông cậy, và gia tăng lời tán tụng Ngài. Miệng con công bố Ngài chính trực, suốt ngày tường thuật ơn cứu độ Ngài ban, ơn của Ngài, nhiều khôn xiết kể! Con thuật lại bao chiến công của Chúa, nhắc nhở rằng: chỉ mình Ngài chính trực công minh... Lạy THIÊN CHÚA, đức chính trực của Ngài cao vời vợi. Ngài đã làm những việc lớn lao, lạy THIÊN CHÚA, nào ai sánh tày! Ngài đã bắt con nếm mùi tân khổ, chính Ngài sẽ cho con được hoàn sinh và kéo ra khỏi vực sâu lòng đất. Phần vinh hoa, Ngài sẽ ban nhiều, và trở lại vỗ về an ủi. Lạy THIÊN CHÚA, con dạo khúc hạc cầm tạ ơn Ngài thành tín. Gảy cung tỳ bà, con ngâm vịnh kính dâng Ngài, lạy Đức Thánh của Israel. Miệng con sẽ reo hò theo nhịp đàn mừng Chúa. Hồn con nữa, hồn con Ngài cứu chuộc, cũng vui sướng hò reo. Và suốt ngày con nhẩm đi nhắc lại: quả thật Ngài công minh!” (Thánh Vịnh 71(70) 14-17+19-24).

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
(VietVatican)


Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Cứu các đẳng Linh Hồn đẹp lòng Chúa hơn là cứu các tội nhân




Hai cha dòng thánh Đaminh, Bertrand và Biển Đức (Benoit) tranh luận vấn đề: “Dâng cho Chúa những việc lành ta làm để cứu các đẳng Linh Hồn hay để làm cho các tội nhân ăn năn trở lại, điều nào đẹp lòng Chúa hơn và ích lợi cho ta hơn”. 

          Cha Bertrand hiên ngang khai hoả: “Các tội nhân ở trong tình trạng mất Linh Hồn và luôn luôn bị cạm bẫy hoả ngục vây hãm, còn các đẳng Linh Hồn chắc chắn được phần rỗi. Họ là bạn hữu của Chúa, còn các tội nhân là thù địch: đó là đại hoạ nhất có thể giáng xuống con người…

          Cha Biển Đức phản công: “Các tội nhân trong thảm trạng mà họ muốn; còn các Linh Hồn đau khổ trong Luyện Ngục bất ý phải quằn quại trong những cực hình khủng khiếp”. 

          “Thử hỏi trước hai người ăn xin, một người có thể kiếm ăn được, còn người kia bất lực, ta phải giúp ai? Các đẳng Linh Hồn chới với trong biển lửa đau thương không thể tự cứu mình được”. 



          “Các tội nhân, trước mặt Chúa, là những tên phản loạn và thù địch. Vậy ta không phải làm việc cho các bạn hữu của Chúa hơn là làm việc cho kẻ phản nghịch cùng Ngài sao?”. 

Cha Bertrand vẫn không chịu nghe những lý lẽ đó của bạn đồng tu.

Đêm sau, một Linh Hồn Luyện Ngục hiện ra cho ngài với hình thù một con ma hì hợm, mang một gánh nặng, lết đi không nổi, vừa rên vừa đến gần và đặt lên vai ngài gánh nặng khủng khiếp đó, khiến ngài ngã quỵ xuống.

Khổ hình đó cho ngài hiểu phải hành động cho các kẻ chết nhiều hơn là làm cho các tội nhân. Sáng hôm sau cha Bertrand, lòng đầy trắc ẩn và mắt đẫm lệ, dâng Thánh Lễ cầu cho các đẳng Linh Hồn và làm như vậy suốt quãng đời còn lại.

Thánh Tôma tiến sĩ và nhiều thánh khác khẳng định là lo cứu các đẳng Linh Hồn làm đẹp lòng Chúa hơn là cứu các kẻ còn sống.

 (Sách Tháng các Linh Hồn)


Một nháy mắt chịu cực hình trong Luyện Ngục khốn đốn hơn cuộc tử đạo ác liệt nhất


Thánh Augustinô quở trách nặng lời một giáo dân trong thời ngài, vì chàng bảo rằng Luyện Ngục không đáng sợ. Thánh tiến sĩ dạy: “Không ai được nói như vậy, vì lửa Luyện Ngục đáng kinh hãi hơn mọi cực hình ở đời này”.



Giai thoại sau đây chứng minh chân lý đó. Có 2 tu sĩ quyết chí nên thánh. Một vị bệnh nặng và có thiên thần hiện ra báo tin ngài sẽ chết và sẽ ở trong Luyện Ngục cho đến khi 1 thánh lễ được dâng cầu cho, ngài mới được lên trời. Rất vui mừng được tin đó, ngài cho mời ngay cha bạn đến và thuật lại tự sự, cùng khẩn khoản xin bạn dâng thánh lễ sớm chừng nào hay chừng nấy. Cha bạn hứa và giữ lời.

Sáng hôm sau, tu sĩ chết và cha bạn bước ngay lên bàn thánh hành lễ. Lễ vừa xong, ngài cám ơn và thấy ông bạn sáng rực hạnh phúc nhưng còn vẩn một nét buồn nhỏ và trách: “Anh đức tin anh ở đâu? Anh có giữ lời hứa không? Anh không đáng được Chúa thương xót nhiều đâu. Anh để tôi trong Luyện Ngục hơn một năm mà không dâng Thánh Lễ”. Cha bạn đáp: “Thật ra anh làm tôi ngạc nhiên quá! Tôi đã giữ đúng lời hứa. Kìa, tôi mới cởi lễ phục. Anh mới chết có mấy giờ và xác còn chưa liệm”.


          Bấy giờ linh hồn nhìn cha bạn, đau khổ thở ra và than: “Ôi, ghê gớm thay các nỗi đau khổ trong Luyện Ngục: tôi bay lên trời để xin Chúa trả công cho việc anh vừa làm cho tôi”.

Lời nguyện:


Hồn tôi ơi, một giọt mồ hôi do lửa Luyện Ngục thiêu đốt tiết ra vô cùng khủng khiếp, một bàn tay bị lửa Luyện Tội nung đốt đặt lên bàn tay cháy thủng một lỗ sâu; và ngụp lặn trong biển lửa thì khốn khổ đến mức nào; và một nháy mắt chịu cực hình trong Luyện Ngục dài bằng 365 ngày.

Tha thiết xin Chúa cho chúng con có ý thức cao độ về khổ hình Luyện Ngục và dùng mọi phương thức để tránh khỏi hoả lò kinh hãi đó.

( Trích sách tháng các Linh hồn)


Kẻ quên Chúa sẽ bị quên trong Luyện Ngục




Linh hồn sẽ ra sao khi bị Chúa quên lãng




Nữ tu sĩ Panigarola ở Milan nước Ý rất tận tình cứu giúp các đẳng Linh Hồn. Nàng luôn luôn cầu nguyện và khuyên bảo kẻ khác cầu nguyện cho các đẳng Linh Hồn. Tuy nhiên, gần như không bao giờ nàng cầu nguyện cho cha nàng tên là Gotha, mặc dầu nàng yêu mến chí thiết ông khi còn sống. Thỉnh thoảng nàng nghĩ đến việc cầu nguyện cho cha, nhưng lại nghĩ sang chuyện khác hay linh hồn khác.

Ngày lễ Các Đẳng, nàng đang cầu nguyện trong phòng, bỗng nhiên thiên thần hộ mệnh hiện ra và đưa nàng xuống Luyện Ngục. Tại đó, nàng nhìn ra cha mình trong số đông linh hồn bị giam trong một hồ nước đá lạnh.

Ông Gotha vừa thấy con, liền kêu lên: “Than ôi! Hỡi Panigarola, làm sao con có thể quên người cha khốn khổ của con, đang quằn quại trong đau khổ ở đây. Con tỏ ra đầy bác ái với người ngoài, cha thấy có một số được lên thẳng Thiên Đàng  nhờ con cầu nguyện; nhưng đối với cha, là người con chịu ơn rất nhiều, con không một chút thương tình. Vậy, ít nhất một lần, con hãy thương cha đang bị dằn vặt suốt ngày đêm vì bao cực hình khủng khiếp”.


          Nghe trách cứ như vậy, thiếu nữ xứng nhận và khóc nức nở cùng hứa làm ngay những gì thân phụ yêu cầu.

Thiên thần đưa nàng đến một nơi khác. Nàng hỏi thiên thần tại sao Chúa không cho phép nàng cầu nguyện cho ba mình, mặc dầu nhiều lần nàng đã nghĩ đến việc đó. Nàng kể: Một buổi sáng nọ, nàng khởi sự đọc kinh, ngất trí, và hình như đã dâng cho cha nàng một cái bánh trắng tinh, nhưng ông nhìn có vẻ khinh khỉnh và từ chối không nhận. Do đó nàng sợ là ông đã sa hoả ngục. Sau thị kiến đó, nàng không còn nghĩ đến việc cầu nguyện cho ông nữa, mà lại cầu nguyện rất nhiều cho những người khác.

Thiên thần đáp: “Con quên cầu nguyện cho ba con là Chúa cho phép để phạt ông hời hợt ít lo phần rỗi mình và làm những việc đạo đức được ơn trên soi sáng. Chúa cho phép con hành động với ông cũng như chính ông đã hành động với Chúa. Quên thì quên. Đó là ý nghĩa việc không nhận bánh”.


Panigarola khi đã hoàn hồn, tan nát ưu phiền đến mức không còn một phút yên dạ, cơ hồ như luôn luôn văng vẳng bên tai tiếng não lòng của người cha đau khổ, nên khóc cạn nước mắt. Nàng tăng gia cầu nguyện và khắc khổ để cho phép công thẳng Chúa được hoàn toàn toại nguyện. Bây giờ cha nàng hiện về tràn đầy hân hoan và vinh hiển, cám ơn nàng va bay lên trời.

Lời nguyện:

 Lạy Chúa, xin cho con luôn ý thức rằng: Nếu con muốn khỏi quằn quại, ray rức, dằn vặt và rên xiết trong đau thương khủng khiếp Luyện Ngục, con phải hăng say yêu mến Chúa, chăm lo phần rỗi và cứu vớt Các Đẳng Linh Hồn trong đó.

(Trích sách Tháng các Linh Hồn).


Phương thế hữu hiệu cứu giúp các đẳng Linh Hồn

[caption id="attachment_1986" align="aligncenter" width="245"] Thánh Lễ là phương thế hữu hiệu nhất để cứu giúp các Linh Hồn[/caption]

Đối với các Linh Hồn nơi Luyện Ngục, sự trợ giúp quý hóa mà chúng ta có thể làm cho các ngài, phải kể trước tiên đến việc tham dự Thánh Lễ. Tuy nhiên, các Linh Hồn chỉ nhận được ơn ích của Thánh Lễ, tùy theo mức độ khi còn sống đã tỏ lòng sốt sắng yêu mến việc tham dự Thánh Lễ như thế nào. Điều này cho thấy, chúng ta thu gặt những gì chúng ta đã gieo vãi. Chúng ta cũng nên nhớ rằng: không phải chỉ có Thánh Lễ Chúa Nhật và Lễ Trọng mới đáng kể, mà cả các Thánh Lễ trong tuần cũng đáng kể nữa. Dĩ nhiên, không phải ai ai cũng có thể tham dự Thánh Lễ hằng ngày, bởi vì, mỗi người đều có công ăn việc làm hoặc các bổn phận phải chu toàn.

Thế nhưng, có nhiều người có thể tham dự Thánh Lễ hằng ngày mà không lỗi việc bổn phận: chẳng hạn như bậc cao niên, quý vị về hưu và sức khoẻ vẫn còn tốt, hoặc ở gần nhà thờ. Thế mà những người này biếng nhác không đi tham dự Thánh Lễ trong tuần. Họ thường tự nhủ: "Mình chỉ bắt buộc phải tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật thôi, nên trong tuần, mình chả cần đi!” Những người nào nghĩ và hành động như thế thì khi chết rồi phải đợi rất lâu mới được hưởng nhờ công phúc của một Thánh Lễ dâng cầu cho họ.

Vì thế, khi nào chúng ta bị ngăn trở không đi Lễ trong tuần được thì nên khuyến khích con cháu - ở tuổi còn đi học - thường xuyên tham dự Thánh Lễ trong tuần. Tại một vài nơi, người ta ghi nhận hiện tượng đáng buồn là không thấy bóng dáng người trẻ trong các Thánh Lễ ngày thường. Nếu người ta biết được một Thánh Lễ có giá trị như thế nào cho cuộc sống đời sau, hẳn người ta sẽ thi đua nhau đi tham dự Thánh Lễ mỗi ngày và các nhà thờ sẽ chật ních các tín hữu. Vào giờ chết, những Thánh Lễ mà chúng ta tham dự cách sốt sắng khi còn sống, trở thành kho tàng quý báu. Các Thánh Lễ này có giá trị hơn là những Thánh Lễ dâng cầu cho chúng ta, sau khi chúng ta đã qua đời.



Các bậc phụ huynh và nhà giáo than phiền là người trẻ ngày nay sao quá xấc xược và không biết vâng phục. Lời than phiền không phải không có lý do. Ngày xưa, các học sinh tham dự Thánh Lễ mỗi ngày. Lời cầu nguyện và việc rước Mình Thánh Chúa trao ban cho người trẻ sức mạnh: sống vâng lời và chu toàn bổn phận. Không một người cha, người mẹ hay một giáo lý viên nào, có thể đặt vào lòng người trẻ ơn lành mà chính Đức Chúa GIÊSU trao ban cho người trẻ, mỗi khi người trẻ tham dự Thánh Lễ và rước Mình Thánh Chúa.

Đó là  phương thế tuyệt vời nhất  để cứu giúp các Linh Hồn mà bà Maria muốn chia sẻ cho chúng ta. Bà Maria Agatha Simma chào đời ngày 5-2-1915 tại Sonntag, nước Áo, trong một gia đình nghèo thật nghèo. Maria Agatha là con thứ hai trong số 8 người con. Ngay từ nhỏ tuổi, Maria Agatha đã có lòng đặc biệt thương xót các Linh Hồn nơi Lửa Luyện Ngục. Cô bé thường cầu nguyện và hy sinh hãm mình, lãnh nhận các ân xá cho các Linh Hồn.

Có lẽ chính vì các việc lành này mà THIÊN CHÚA chọn bà Maria Agatha làm vị tông đồ giúp đỡ các Linh Hồn. Chúa cho phép các Linh Hồn nơi Luyện Hình hiện về xin bà cầu nguyện hoặc làm việc đền bù phạt tạ thay cho các ngài. Ngoài phương thế trên, bà còn cho chúng ta biết thêm. Bà nói:

Có người hỏi tôi là việc đốt nến, đốt đèn cho người chết có ý nghĩa và giá trị gì không? Tôi xin trả lời:

- Có chứ, nhất là khi đèn và nến đã được Linh Mục làm phép. Ngay cả khi chúng không được làm phép đi nữa, vẫn có giá trị. Bởi vì, đèn và nến được mua và thắp lên để tỏ lòng thương nhớ người đã qua đời. Chính lòng yêu thương người chết khiến cho việc thắp nến, thắp đèn mang giá trị rất lớn.

Sau cùng, Nước Thánh cũng có giá trị rất lớn đối với người chết, đặc biệt khi chúng ta rảy Nước Thánh với lòng tin tưởng. Nhất là mỗi khi rảy Nước Thánh, chúng ta đọc thêm lời nguyện tắt cầu cho các đẳng Linh Hồn. Rất tiếc là ngày nay, trong nhiều gia đình không còn để bình đựng Nước Thánh nữa. Ước gì tất cả các gia đình Công Giáo trở về với thói quen lành thánh ngày xưa, nghĩa là trong mỗi nhà, luôn luôn có bình đựng Nước Thánh. Như thế, chúng ta có dịp thường xuyên rảy Nước Thánh xuống nền nhà, cầu nguyện cho các Đẳng Linh Hồn. Hoặc chúng ta rảy Nước Thánh để xua trừ tà ma quỷ dữ.

 "Xin dùng cành hương thảo rảy nước thanh tẩy con, con sẽ được tinh tuyền; xin rửa con cho sạch, con sẽ trắng hơn tuyết. Xin cho con được nghe tiếng reo mừng hoan hỷ, để xương cốt bị Ngài nghiền nát được nhảy múa tưng bừng. Xin ngoảnh mặt đừng nhìn bao tội lỗi và xóa bỏ hết mọi lỗi lầm” (Thánh Vịnh 51 9-11).

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
(Đài Vatican)


Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Tại sao chúng ta cầu nguyện cho Linh Hồn những người quá cố?



Khi cầu nguyện cho những người qua đời, Giáo Hội chiêm ngưỡng trước tiên mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa Kitô, Ðấng đã đạt cho chúng ta ơn cứu độ và sự sống đời đời qua cái chết của Người trên Thập Giá. Vì thế, cùng với thánh Odilon (đấng đã thành lập lễ Các Đẳng Linh Hồn ngày 2-11), chúng ta có thể lặp lại không ngừng: "Thập Giá là nơi tôi nương náu. Thập Giá là Ðường và là Sự Sống cho tôi. Thập Giá là khí giới vô địch của tôi. Thập Giá đẩy lùi mọi sự dữ. Thập Giá phá tan tăm tối". Thập Giá của Chúa nhắc nhở cho chúng ta rằng: toàn thể cuộc sống được Ánh sáng Phục Sinh soi chiếu; không có tình trạng nào hoàn toàn là tuyệt vọng, hư mất? vì Chúa Kitô đã chiến thắng sự chết và mở cho chúng ta con đường sự sống chân thật? Ơn cứu độ được hiện thực nhờ hy tế của Chúa Kitô, nhờ đó con người chuộc tội mình và được giao hòa với Thiên Chúa.

Niềm hy vọng của chúng ta dựa trên Hy Tế của Chúa Kitô. Sự phục sinh của Ngài khai mạc thời kỳ sau hết. Niềm tin vào sự sống vĩnh cửu như chúng ta tuyên xưng trong kinh Tin Kính đồng thời mời gọi hy vọng vui tươi sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa nhãn tiền. Tin "xác loài người sẽ sống lại" là nhìn nhận rằng có một mục đích sau cùng, một cứu cánh chung cuộc của mọi đời người. Cứu cánh ấy thỏa mãn được mọi ước muốn của con người đến độ không còn mong ước sự gì khác ngoài mục đích ấy. Thánh Augustinô đã diễn tả cùng một ước muốn đó cách tuyệt hảo khi nói rằng: "Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa và tâm hồn chúng con sẽ được an nghỉ cho đến khi nào được ở trong Chúa". 



Vì thế, tất cả chúng ta đều được mời gọi sống với Chúa Kitô ngự bên hữu Chúa Cha và chiêm ngưỡng Ba Ngôi Chí Thánh, vì Thiên Chúa là đối tượng chính của niềm cậy trông Kitô-giáo. Cùng với ông Gióp, chúng ta có thể thốt lên: Giờ đây "tôi biết rằng Ðấng bênh vực tôi vẫn sống, và sau cùng, Người sẽ đứng lên trên cõi đất. Sau khi da tôi đây bị tiêu hủy, thì với tấm thân, tôi sẽ được nhìn ngắm Thiên Chúa" (G 19,25t). Chúng ta cũng nhớ rằng: Nhiệm Thể Chúa Kitô đang chờ đợi sự hiệp nhất vào ngày tận thế, khi tất cả mọi chi thể được ở trong hạnh phúc hoàn toàn, và "Thiên Chúa sẽ là tất cả trong mọi người" (1 Cr 15,28).

Thực vậy, Giáo Hội hy vọng ơn cứu độ vĩnh cửu cho mọi con cái mình và cho mọi người. Chúng ta tin rằng Giáo Hội là cần thiết cho ơn cứu độ, vì Chúa Kitô là Ðấng Trung Gian Duy Nhất và là Con Ðường Cứu Ðộ. Ngài sẽ cứu chúng ta trong Thân Thể Ngài là Giáo Hội. Nhưng ý Chúa muốn cứu độ tất cả mọi người, và những ai không vì lỗi của họ mà không được biết Tin Mừng của Chúa Kitô và Giáo Hội của Ngài, họ vẫn trung thành tìm kiếm Thiên Chúa, và dưới tác động của ơn thánh, họ cố gắng thi hành Thánh Ý Chúa được nhìn nhận qua những mệnh lệnh của lương tâm, thì những người ấy có thể được ơn cứu rỗi, và số người đó chỉ có Thiên Chúa biết.

Trong khi chờ đợi sự chết hoàn toàn bị đè bẹp, con người tiếp tục cuộc lữ hành trên mặt đất ; có những người sau khi hoàn tất cuộc sống còn phải chịu sự thanh tẩy ; sau cùng có những người được hưởng vinh quang và chiêm ngưỡng Ba Ngôi Thiên Chúa trong ánh sáng viên mãn. Chỉ có công nghiệp của các Thánh, lời cầu nguyện huynh đệ của chúng ta, trợ giúp những ai đang chờ đợi được hưởng kiến Thiên Chúa. Việc cầu nguyện cho người quá cố cũng như đời sống của những người đang sống theo các giới răn của Chúa đạt được những công nghiệp nhắm hoàn tất ơn cứu độ. Trong tình bác ái huynh đệ, chúng ta đáp ứng ơn gọi sâu xa của Giáo Hội, đó là cứu vớt những Linh Hồn yêu mến Chúa đời đời. Ðối với các Linh Hồn trong Luyện Ngục, tình trạng phải chờ đợi hạnh phúc vĩnh cửu, mong mỏi được gặp gỡ với Ðấng được yêu mến khiến họ đau khổ vì hình phạt phải chịu do tội lỗi khiến họ phải xa Chúa, nhưng chắc chắn rằng sau khi hoàn tất thời kỳ thanh luyện, Linh Hồn sẽ đến gặp Ðấng mình hằng ao ước.

Sự chiêm ngưỡng cuộc sống những người đã theo Chúa Kitô thúc đẩy chúng ta sống đời Kitô tươi đẹp và ngay chính, làm cho chúng ta xứng đáng với nước Chúa. Vì thế chúng ta được mời gọi hãy sống "tỉnh thức - siêu nhiên", theo kiểu nói của Ðức hồng y Perraud, để chúng ta chuẩn bị mỗi ngày cho đời sống vĩnh cửu. Như Ðức hồng y John Newman đã nhấn mạnh: "Không những chúng ta phải tin, nhưng còn phải tỉnh thức ; không những yêu mến, nhưng còn phải tỉnh thức ; không những vâng phục, nhưng còn phải tỉnh thức". Có thể sự tỉnh thức là một thử thách xem mình có phải là Kitô-hữu hay không, vì tỉnh thức có lẽ là tách rời khỏi cái hiện tại và sống với tư tưởng về Chúa Kitô như Ngài mong muốn xưa kia và như Ngài sẽ trở lại, mong ước Ngài đến trong vinh quang.

Những lời chuyển cầu và kêu xin của Giáo Hội được dâng lên Thiên Chúa có một giá trị rất lớn lao. Chúng là đặc tính của một tâm hồn, phù hợp với lòng từ bi Chúa. Chúa luôn để cho tâm hồn Ngài bị xúc động vì những lời khẩn cầu của con cái, vì Ngài là "Thiên Chúa của kẻ sống". Trong lời nguyện chung và lời cầu cho người quá cố, cộng đoàn phó dâng cho Chúa Cha đầy tình thương xót tất cả những người quá cố, để qua việc thanh tẩy trong lòng, họ được luyện sạch và được hạnh phúc trường sinh. Khi phó thác các Linh Hồn ấy cho Chúa, chúng ta nhìn nhận mình liên đới với họ và chúng ta tham dự vào phần rỗi của họ trong mầu nhiệm tuyệt diệu về tình hiệp thông của các Thánh. Giáo Hội tin rằng các Linh Hồn còn bị cầm giữ trong Luyện Ngục được trợ giúp nhờ lời cầu nguyện của các tín hữu, nhất là bằng Thánh Lễ đền tội dâng trên bàn thờ cũng như bằng việc làm phúc và các việc đạo đức khác. Thực vậy, sự thánh thiện được sống thực sự chỉ phát xuất từ sự tham gia vào đời sống thánh thiện của Giáo Hội, và chính nó cũng là sự đóng góp đầu tiên và cơ bản cho sự thánh thiện của Giáo Hội vốn là một cộng đồng các Thánh hiệp thông.

Vậy, tôi khuyến khích các tín hữu Công Giáo hãy sốt sắng cầu nguyện cho những người qua đời, những người thân thuộc và mọi anh chị em đã quá cố, để họ được tha thứ các hình phạt do tội lỗi và được nghe tiếng Chúa gọi: "Hỡi Linh Hồn yêu dấu, hãy vào nơi an nghỉ đời đời trong vòng tay nhân từ của Ta đã dọn sẵn cho con hạnh phúc trường cửu".

Chân phước Giáo hoàng Gioan Phaolô II
(VietCatholic)


Đôi điều suy tư nhân tháng các Linh Hồn


Ở Việt Nam khoảng ba năm trước đây người ta thấy rộ lên những tin tức về một nhà ngoại cảm nữ ở Hà Nội. Báo chí trong nước đua nhau ca tụng thành tích của nhà ngoại cảm này về việc nhờ khả năng giao tiếp được với người “cõi âm”, chị ta đã tìm được nhiều ngôi mộ bị thất lạc hay là xác định được nơi chôn cất của những chiến binh bị chết trong chiến tranh. Qua lời tường thuật của chính đương sự thì năm 1990 khi vừa thi đậu vào đại học, chị ta bị chó dại cắn và qua một cơn bệnh thập tử nhất sinh, chị ta thoát chết. Từ đó chị ta nhận thấy mình có khả năng tiếp xúc được với người chết nghĩa là có thể nhìn thấy người chết và nói chuyện được với họ. Nói chuyện trước đông đảo cử tọa tại Hà Nội và trả lời phỏng vấn, nhà ngoại cảm nữ này- đã tốt nghiệp đại học, hiện công tác tại trường đại học Quản Trị Kinh Doanh Hà Nội và cũng là thành viên của Trung Tâm Nghiên Cứu Tiềm Năng Con Người thuộc Liên Hiệp Các Hội Khoa Học- cho rằng chết không phải là hết và rằng người “cõi âm” rất sợ bị lãng quên, họ mong mỏi sự quan tâm của người thân.

Nêu lên chuyện này chỉ muốn nói lên rằng chính người cộng sản vô thần càng ngày càng tin tưởng có một thế giới khác sau cuộc sống hiện tại và họ cũng tin rằng người đã qua đời vẫn cần đến người còn sống. Trong khi đó, thật đáng buồn, không ít người Kitô hữu vốn có niềm tin vào cuộc sống đời sau lại chạy theo cách sống như là chết là hết và vì vậy họ đã dễ dàng lãng quên những người quá cố.



Tôi nhớ có đọc được ở đâu đó một mẩu chuyện kể rằng một ngày nọ một bà mẹ hối thúc người con trai đi lễ cầu nguyện cho thân phụ của anh vào ngày giỗ của thân phụ anh. Nhưng người con trai lười biếng không muốn đi lễ đã tìm cách thoái thác cho rằng “Lên thì đã lên rồi, xuống thì cũng đã xuống rồi”. Câu nói của anh thanh niên này cho thấy anh không hề quan tâm đến người cha đã chết và cũng không hiểu rằng lời cầu nguyện của người còn sống có sức cứu thoát những Linh Hồn khỏi Luyện Ngục. Nếu anh ta đọc những sách nói về cuộc sống đời sau kể về một số trường hợp các Linh Hồn ở Luyện Ngục được Chúa cho phép trở về trần gian để xin người còn sống cầu nguyện cho họ thì anh ta sẽ thấy việc cầu nguyện cho người chết là khẩn thiết đến chừng nào. Nhiều Linh Hồn đã phải ở Luyện Ngục hàng mấy chục năm trời vì thiếu lời cầu nguyện của người còn sống.

Lúc còn ở Việt Nam tôi biết có một gia đình thường xin Lễ và tổ chức đọc kinh cho bà mẹ trong mấy năm liên tiếp sau khi bà cụ mất. Nhưng rồi đến một năm, gia đình thôi không xin Lễ nữa và những lời kinh cầu nguyện cho bà cụ cũng không còn nữa. Hỏi ra mới biết những người trong gia đình cho rằng bà cụ đã được lên Thiên Đàng rồi nên không cần phải xin Lễ hay đọc kinh cầu nguyện cho cụ nữa.

Tôi thật sự kinh ngạc và không thể nào đồng ý với lập luận này nhưng là chuyện của gia đình người ta mình đâu có quyền xen vào. Không biết phải làm gì, tôi đem câu chuyện trình bày với một vị có uy tín với hy vọng tìm được người đồng minh với mình. Nào ngờ, trái với những gì tôi trông đợi, vị này đã cho tôi câu trả lời cộc lốc: lên Thiên Đàng rồi thì còn cầu nguyện làm gì.

Ai chả biết những Linh Hồn đã được lên Thiên Đàng tức là đã được làm Thánh. Mà đã làm Thánh thì còn cần ai cầu nguyện cho nữa. Nhưng vấn đề là làm sao người phàm có thể biết được một Linh Hồn nào đó đã được lên Thiên Đàng. Căn cứ vào đâu để xác định được rằng bà cụ đã được lên Thiên Đàng. Điều tôi muốn nói đến là liệu gia đình kia có đúng không khi họ bảo rằng bà cụ đã lên Thiên Đàng? Bởi vì ai cũng biết một Linh Hồn được lên Thiên Đàng là quyền của Chúa chứ không phải con người có thể định đoạt. Một Linh Hồn được cứu rỗi là nhờ vào lòng từ bi, nhân hậu và thương xót của Chúa chứ không phải là do công trạng của Linh Hồn đó.

Tôi cũng tin rằng khi ta cầu nguyện cho một Linh Hồn mà Linh Hồn đó đã được lên Thiên Đàng rồi thì vì ở trong một Giáo Hội hiệp thông, một Linh Hồn khác sẽ được Chúa cho hưởng lời cầu nguyện đó. Và rồi Linh Hồn này khi được lên Thiên Đàng sẽ cầu nguyện lại cho chúng ta. Do đó lời cầu nguyện không bao giờ là vô ích mà lúc nào cũng cần thiết và có ích cho phần rỗi các Linh Hồn.

Có nhiều người rất quan tâm đến việc cầu nguyện cho các Linh Hồn, nhất là những Linh Hồn mồ côi. Linh Hồn mồ côi theo cách hiểu thông thường là những Linh Hồn bị lãng quên hay là ít được cầu nguyện cho. Trong ý nghĩa này có ý kiến táo bạo cho rằng những linh mục cao tuổi sau khi qua đời cũng dễ trở thành Linh Hồn mồ côi. Là vì đến khi đó thì ông bà cố đều đã mất, anh chị em nhiều khi cũng không còn, linh mục lại không có con cái, giáo dân thì cứ nghĩ linh mục dễ lên Thiên Đàng và thế là linh mục bị rơi vào tình trạng… mồ côi.

Viết đến đây tôi nhớ đến một mẩu chuyện liên quan đến cha Francis Holland, một linh mục người Mỹ được mọi giáo dân trong cộng đoàn của chúng tôi yêu mến. Một lần cha đến nhà quàn để cùng với giáo dân Việt Nam cầu nguyện cho một giáo dân trong cộng đoàn mới qua đời. Tại đây cha đã có dịp tham dự một buổi cầu nguyện cho người qua đời theo kiểu Việt Nam. Buổi cầu nguyện gồm có hát thánh ca, đọc sách Thánh, cầu kinh và cuối cùng thì tất cả những người hiện diện xếp hàng và lần lượt tiến đến trước quan tài rảy nước thánh cho người quá cố. Cha cũng đi trong hàng người rảy nước thánh cho người qúa cố. Sau đó khi trở về ghế ngồi cha đã nói bằng một giọng rất chân thành rằng cha rất thích buổi cầu nguyện hôm nay và cha mong muốn khi cha chết cũng sẽ có được một buổi cầu nguyện như vậy. Có phải khi thấy mình tuổi đã già sức đã yếu cha đã mơ hồ nghĩ đến cảnh…mồ côi”?

Có một số ý kiến không chấp nhận có Linh Hồn mồ côi. Những ý kiến này cho rằng không có Linh Hồn nào là mồ côi theo ý nghĩa là không được cầu nguyện cho. Lý do là vì trong Thánh Lễ hàng ngày ở phần Kinh Nguyện Thánh Thể, linh mục chủ tế đều “Xin Chúa cũng nhớ đến… mọi người đã qua đời trong tình thương của Chúa, xin cho các Linh Hồn ấy được vào hướng ánh sáng tôn nhan Chúa”. Mặt khác khi lần hạt Mân Côi sau mỗi chục kinh đều có lời cầu “Lạy Chúa Giêsu … Xin đem các linh hồn lên Thiên Đàng” hay trong kinh Vực Sâu “Lạy Chúa con, xin ban cho các Linh Hồn được nghỉ ngơi đời đời, và được sáng soi vô cùng. Lạy Chúa con, xin cứu lấy các Linh Hồn cho khỏi tù ngục mà được nghỉ yên”. Hàng ngày có biết bao nhiêuThánh Lễ được dâng trên địa cầu và có biết bao nhiêu người lần hạt Mân Côi trên thế giới đều nhớ đến mọi Linh Hồn thì không có Linh Hồn nào bị bỏ rơi hay là không được cầu nguyện cho.

Tuy nhiên, thiết tưởng cũng không cần phải đặt nặng vấn đề có hay không có Linh Hồn mồ côi. Thực tế vẫn có những Linh Hồn cần được cầu nguyện nhiều hơn những Linh Hồn khác như đã được xác nhận trong lời cầu nguyện được Đức Mẹ dạy tại Fatima “.... xin đưa các Linh Hồn lên Thiên Đàng, nhất là những Linh Hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn”. Trong tháng các Linh Hồn chúng ta cần cầu nguyện nhiều hơn cho những Linh Hồn đó.

Giáo Hội đưa tháng Các Linh Hồn vào lịch Phụng Vụ là muốn nhắc nhở người tín hữu nhớ đến và cầu nguyện cho những người đã ra đi trước chúng ta. Đồng thời Giáo Hội cũng muốn cảnh giác chính người tín hữu về cuộc đời chóng qua ở trần gian này. “Hỡi người hãy nhớ mình là bụi tro. Một mai người sẽ trở về bụi tro”. 

Trong cuộc sống ai cũng có những điều để ưu tư, lo lắng, chuẩn bị … nhưng có lẽ ít ai ưu tư, lo lắng và chuẩn bị cho cái ngày ra đi mà không có ai tránh khỏi. Cái ngày ấy chẳng ai biết trước được. Xin Chúa cho con luôn biết sẵn sàng để lúc nào cũng có thể cất lên lời hát:

Khi Chúa thương gọi tôi về,
hồn tôi hân hoan như trong một giấc mơ.
Miệng tôi nức vui tiếng cười,
lưỡi tôi vang lời ca hát.
Ngàn dân tung hô, tôi thật vinh phúc
”.
(Ngày Về: Kim Long)

Lại Thế Lãng
(VietCatholic)


Các Thánh cầu cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục


Giáo Hội thường được gọi là sự hiệp thông các Thánh, Giáo Hội chiến đấu, Giáo Hội tinh luyện và Giáo Hội Khải Hoàn. Chúng ta sống trên mặt đất này được cổ võ cầu nguyện cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục hầu giúp các Linh Hồn thanh luyện mình khỏi tội lỗi để hưởng phúc kiến. Câu hỏi của con là: Các Thánh trên Thiên Đàng có cầu nguyện cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục như chúng ta làm không? – (S.B., San Gwaalta)



Giải đáp của Cha Dòng Đạo Binh Chúa kitô, Edward McNamara, giáo sư phụng vụ tại đại học Regina Apostolorum.

Câu hỏi có tính thần học hơn là phụng vụ và là thần học rất tư biện, nhưng cũng rất hấp dẫn. Điểm then chốt của vấn đề quay xung quanh cách thế các Thánh trên Thiên Đàng có thể biết những thực tại xảy ra trên mặt đất và trong Luyện Ngục.

Nói chung hầu hết các nhà thần học cho rằng một khi con người vào trong lãnh vực phúc kiến, thì không có phương tiện phổ quát tới được những tư tưởng chúng ta hay là tới thực tại trái đất.

Bất cứ sự hiểu biết nào các Thánh có được thì nhận lãnh trực tiếp bởi Chúa, và hầu như chắc chắn Chúa cho các Thánh biết được những thỉnh nguyện xin sự cầu bầu của các ngài, trong một cách chúng ta chỉ có thể tưởng tượng nhưng không bao giờ nắm bắt đầy đủ đang khi còn sống dưới thế này.

Do đó tôi tưởng chúng ta có thể khẳng định cách tin tưởng rằng các Thánh cầu bầu cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục, trong những trường hợp khi có ai trên mặt đất thỉnh cầu sự cầu bầu của vị Thánh nào đó cho một Linh Hồn riêng biệt.

Chính Giáo Hội cầu xin các Thánh trong kiểu này, mặc dầu một cách phổ quát, trong nghi thức từ biệt cuối cùng bên huyệt chôn khi cầu cho người tín hữu:

“X. Xin các thánh của Chúa đến giúp anh/chị! Xin các thiên thần Chúa đến gặp anh/chị”

Đ. Xin đón nhận linh hồn anh/chị và trình anh/ chị lên Thiên Chúa Tối Cao.”

Nếu Giáo Hội đề nghị một kinh để cầu xin các Thánh đến giúp người chết, như vậy Giáo Hội rõ ràng tin sự giúp đỡ này là có thể.

Từ một quan điểm thần học, có thể nói là rất khó để khẳng định rằng các Thánh cầu bầu do sáng kiến các ngài, cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục mà không có hình thức cầu bầu trên thế gian này.

Điều đó không có nghĩa là không xảy ra; đúng là chúng ta không có cách nào để biết.

Cũng có thể là trong một cách chung sự tham gia của các Thánh trong phụng vụ trên trời tiếp tục làm vinh quang Thiên Chúa, cũng là có ích lợi cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục, nhưng một lần nữa chúng ta không biết về cách thức chính xác điều này có thể xảy ra.

Như thi sĩ Thomas Grey đã nói: “Nơi nào sự dốt nát là hạnh phúc trọn vẹn, ở đó sự ngu xuẩn nên khôn ngoan”.

Nếu chúng ta chắc rằng các Thánh Thiên Đàng cầu nguyện cách độc lập cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục, có lẽ nhiều người sẽ nhượng cho sự cầu bầu quyền thế của các thánh, hành vi bác ái thiêng liêng cầu nguyện cho các người chết.

Phúc của sự dốt nát bắt buộc chúng ta tiếp tục thi hành sự cầu bầu này về phần chúng ta trong hy vọng những kẻ khác sẽ làm như vậy cho chúng ta khi chúng ra ra đi.

Đ.Ô Nguyễn Quang Sách
(VietCatholic)


Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Khẩn cầu cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục

Linh Mục Jean de Charlier (1363-1429) - Jean de Gerson - thần học gia nổi tiếng nhân đức người Pháp. Cha từng làm Chưởng Ấn Đại Học Paris và là nhà đại thần bí cũng như đại giảng thuyết vào thế kỷ 15.

Trong một tác phẩm, Cha kể lại câu chuyện một bà mẹ quá cố bị đứa con trai bỏ quên không cầu nguyện. THIÊN CHÚA Nhân Lành cho phép bà hiện về để xin con cầu nguyện cho bà sớm ra khỏi Lửa Luyện Hình, đồng thời khuyến khích con trai sống thánh thiện để được ơn chết lành.

Bà nói với con: "Con ơi! Hỡi con dấu yêu! Xin con nhớ đến người mẹ đáng thương đang chịu đau khổ trong Lửa Luyện Ngục. Con hãy nghĩ đến những cực hình mà Phép Công Thẳng THIÊN CHÚA bắt mẹ phải đền bù vì tội lỗi mẹ đã phạm khi còn sống. Nỗi đau đớn không nguôi lớn nhất chính là sự dằn vặt, lòng hối tiếc vì đã yêu mến quá ít THIÊN CHÚA là Đấng đã ban cho mẹ không biết bao nhiêu ơn lành. Con biết không! Mẹ đã cả gan xúc phạm đến THIÊN CHÚA Cao Cả - Chí Tôn - Chí Thánh - Chí Công - Chí Sáng. THIÊN CHÚA là CHA rất đỗi dịu hiền quảng đại vô biên luôn luôn thi thố muôn ơn lành cho con cái! A! Tư tưởng này đè bẹp và giết mẹ từng giây từng phút. Nó là con sâu rúc rỉa giống như lưỡi dao đâm thủng trái tim nhưng không làm cho chết, trái lại, cứ liên lỉ hành hạ ngày đêm khiến mẹ đổ nước mắt bằng máu! Tuy nhiên mẹ bị bắt buộc phải vừa đấm ngực ăn năn vừa cất tiếng kêu lên rằng: Lạy THIÊN CHÚA của con, Chúa thật là Đấng Công Thẳng và Nghiêm Minh. Nếu con phải chịu đau khổ cách dữ dằn như thế này là vì lỗi của con, lỗi của con mọi đàng! Vậy thì, hỡi con trai của mẹ, nếu con còn yêu mẹ, xin con hãy xót thương mẹ, xin con hãy rút khỏi mẹ lưỡi dao đâm và giải thoát mẹ khỏi bị con sâu rúc rỉa và hãy mở cho mẹ cửa trời. Sau cùng mẹ xin con thêm một điều này nữa, hỡi con trai yêu dấu của mẹ: con hãy phụng thờ THIÊN CHÚA cách chu đáo hơn mẹ, để đến giờ chết, con được trọn lòng thống hối ăn năn”.



Trung thành với lời mẹ khuyên, người con trai cầu nguyện thật nhiều cho hiền mẫu và đã sống thật thánh thiện. Đến phiên mình, chàng qua đời trong ơn nghĩa cùng THIÊN CHÚA.

.. Câu chuyện thứ hai cũng trong mối liên hệ mẹ - con nhưng bối cảnh đảo ngược. Chuyện do Linh Mục Thomas de Catimpré (1186-1243) kể. Cha Thomas de Catimpré là Kinh Sĩ trưởng nhà thờ Chính Tòa thành Liège, thuộc vương quốc Bỉ. Cha nói:

Trong gia tộc tôi có người Dì tuổi đã cao. Dì vừa mất đứa con trai dấu yêu, đứa con mà Dì đặt rất nhiều hy vọng sẽ chăm sóc phụng dưỡng Dì trong tuổi già. Bỗng đứa con lâm trọng bệnh và qua đời. Dì khóc lóc thảm thiết, khóc ròng rã ngày đêm, không ai an ủi được. Khóc đến độ gần như bị mù.

Thấy không thể nào đưa Dì trở về với lý luận và cuộc sống bình thường, tôi cổ động mọi người thân trong gia đình cùng hợp ý làm Tuần Cửu Nhật xin THIÊN CHÚA sáng soi cho Dì. Và THIÊN CHÚA Nhân Lành đã nhận lời.

Dì nằm mơ thấy trên đường đi có một nhóm bạn trẻ ăn mặc trang sức thật lộng lẫy. Dì chăm chú nhìn xem con trai dì có trong nhóm không. Tìm hoài

kiếm mãi dì mới thấy con mình đang lê-thê lết-thết nơi hàng cuối cùng. Chàng thanh niên mệt nhọc bước đi dưới sức chĩu nặng của bộ áo ướt sũng nước. Vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, dì cất tiếng hỏi:

- Ủa, con ơi, sao con lại ở mãi đàng sau, xa thật xa nhóm người lộng lẫy kia?

Chàng thanh niên đáp:

- Ồ, mẹ biết không, con trễ tràng trên đường đi là vì những giọt nước mắt vô tích sự của mẹ, những giọt nước mắt làm ướt đẫm áo con khiến nó trở nên thật nặng nề. Vậy xin hãy mẹ ngưng khóc, vì những giọt nước mắt của mẹ không mang lại ích lợi gì cho con. Nếu mẹ muốn làm dứt hẳn đau khổ của con trên bước đường tiến về Thiên Quốc thì xin mẹ hãy cầu nguyện thật nhiều, hãy bố thí cho người nghèo và xin dâng nhiều Thánh Lễ cầu cho con. Chính với các việc lành phúc đức này mà mẹ giải thoát con khỏi chốn Luyện Hình và đưa con vào cuộc sống hạnh phúc muôn đời!

Giật mình thức giấc, dì ngưng hẳn nước mắt khóc than. Ngay ngày hôm sau, dì thi hành các điều con trai quá cố yêu dấu xin để mau mau giải thoát con khỏi Lửa Luyện Ngục.

... Câu chuyện thứ ba do nữ tu Marie de la Croix người Pháp kể lại. Chị qua đời trong hương thơm thánh thiện ngày 11-5-1917. 46 năm trước đó, một nữ tu cùng Dòng - Chị Marie Gabrielle - qua đời lúc mới 36 tuổi ngày 22-2-1871. Cả hai chị sống trong một Tu Viện thuộc hạt Manche, Tây Bắc Pháp. Từ Luyện Ngục chị Marie Gabrielle về nói chuyện với chị Marie de la Croix từ năm 1874 đến năm 1890. Lúc sinh thời, chị Marie Gabrielle coi thường tu luật và những lời bảo ban nhắc nhở do tình bác ái huynh đệ của chị Marie de la Croix.

Xin trích thuật lời giải thích của Chị Marie Gabrielle về Ngày Lễ Các Đẳng Linh Hồn 2-11:

- Vào ngày Lễ Các Đẳng nhiều Linh Hồn được bỏ nơi đền tội để về Thiên Đàng và nhờ một Hồng Ân của THIÊN CHÚA, chỉ có ngày đó tất cả mọi Linh Hồn đang đau khổ - không trừ ai - kể cả những Linh Hồn bị giam trong Đại Luyện Ngục, đều được dự phần vào các kinh nguyện công khai của Thánh Giáo Hội. Nhưng mỗi Linh Hồn được bớt khổ nhiều hay ít tùy theo công nghiệp của họ. Kẻ được nhiều, người được ít, nhưng ai ai cũng cảm thấy hiệu quả của ơn phi thường này. Do Phép Công Thẳng của THIÊN CHÚA, nhiều Linh Hồn đau khổ đáng thương chỉ nhận được duy có sự giảm khổ này suốt trong những năm dài đăng đẳng mà họ phải giam trong Lửa Luyện Ngục. Không phải là ngày Lễ Các Đẳng có nhiều Linh Hồn được lên Thiên Đàng hơn cả, nhưng chính là Đêm Lễ Chúa Giáng Sinh 25-12.

Tháng 11 - Tháng Các Đẳng Linh Hồn - đã bắt đầu, xin các tín hữu Công Giáo nhớ cầu nguyện cho mọi người đã qua đời. Xin THIÊN CHÚA Nhân Lành sớm đưa các Linh Hồn vào nơi an nghỉ đời đời.

"Từ vực thẳm, con kêu lên Ngài, lạy Chúa, muôn Lạy Chúa, xin Ngài nghe tiếng con. Dám xin Ngài lắng tai để ý nghe lời con tha thiết nguyện cầu. Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng? Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ để chúng con biết kính sợ Ngài. Mong đợi Chúa, con hết lòng mong đợi, cậy trông ở lời Ngài. Hồn con trông chờ Chúa, hơn lính canh mong đợi hừng đông” (Thánh Vịnh 130 1-6).

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
(Vietvatican.net)


Các Đức Giáo Hoàng cũng phải chịu Luyện Tội


Đức Giáo Hoàng Biển Đức VIII hết lòng ưu ái thánh Odilon và dòng của ngài ở Cluny. Ngài thích nhất lòng nhiệt thành của thánh nhân đối với Các Đẳng Linh Hồn. Hẳn thật, thánh này không những cầu nguyện và đền tội cho Các Đẳng, còn khuyến dụ mọi người làm như vậy nữa.

Đức Giáo Hoàng đã ban đủ thứ ân huệ quý báu cho thánh Odilon, và chịu các chi phí khi thánh nhân đi Roma.



Đức Giáo Hoàng đã được thưởng công bội hậu sau khi chết. Một vài ngày sau khi chôn, ngài hiện về với Đức Cha Gioan, Giám Mục Porto, báo tin ngài bị phạt ở Luyện Ngục hết sức nghiệt ngã, nhưng hy vọng sẽ được thánh Odilon cứu thoát, nếu thánh nhân biết ngài bị cực hình.

Ngài thêm: “Vậy khẩn khoản xin Đức Cha báo tin cho thánh nhân biết điều tôi đã tiết lộ”.


Vừa nghe thế, thánh Odilon không những tự mình cầu nguyện, còn chỉ thị cho tất cả các tu sĩ dòng mình phải khắc phục hãm xác và cầu nguyện cho Đức Giáo Hoàng. Ngài cũng lệnh cho các dòng khác phải tích cực làm các việc đạo đức. Các dòng đã cầu nguyện, khổ chế và dâng thánh lễ. Cha Edelbert, quỹ nhà dòng ngoài ra còn bố thí rộng rãi để cho linh hồn Đức Thánh Cha được siêu thoát.

Sau một ít ngày, chính cha quản lý có một kiến thị: Cha thấy đi vào trong dòng một nhân vật oai phong lẫm liệt, choàng một áo sáng chói, đầu đội triều thiên nạm ngọc quý và kim cương rực rỡ. Đoàn tuỳ tùng gồm nhiều người bận đồ trắng. Nhân vật ấy đi thẳng đến thánh Odilon để cám ơn thánh và cả dòng.

Cha quản lý hết sức kinh ngạc trước cảnh tượng ấy; và muốn biết nhân vật khả kính ấy là ai, liền nghe: “Nhân vật đó là Đức Giáo Hoàng Biển Đức VIII, được cứu khỏi Luyện Ngục nhờ lời cầu nguyện của dòng và của Odilon”.


Trước khi lên trời, ngài muốn đến tỏ lòng tri ân và đoan chắc về phần ngài, ngài sẽ không quên trước mặt Chúa những vị ân nhân. Đoạn mọi người biến mất.

(Sách tháng các Linh Hồn)


Các đẳng Linh Hồn tuân lệnh hàng giáo phẩm


Đọc Thánh Kinh, ta thấy Chúa dùng những kẻ chết để dạy những người dốt, cứu giúp những người túng quẫn, và đưa các tội nhân đến việc tuân giữ luật Chúa.

Gotha Giám mục Hanovre miền Tây bắc Đức, có những con chiên đầy tội ác và gây biết bao gương mù gương xấu.

Ngài tận lực dùng những phương thức tuyệt hảo để đưa họ về chính lộ, nhưng vô hiệu. Ngài buộc lòng phải dứt phép thông công những người bất trị đó. Bị án này, họ không được vào nhà thờ.



Nhưng ngày hôm sau, khi Đức cha bước lên bàn thờ, những tên bạo gan nhất cũng vào như thường. Thánh Gotha nhìn họ và lớn tiếng truyền: “Nhân danh Đức Thánh Linh, ta truyền cho tất cả các người bị tuyệt thông, phải rời gấp chốn thánh họ đang xúc phạm”. Họ không nhúc nhích.

Nhưng, bỗng chốc nhiều mộ trong nhà thờ mở ra, nhiều kẻ chết sống lại và ra khỏi thánh đường, như lệnh đó được truyền cho họ. Thấy vậy, các tội nhân chạy trốn, vì khiếp sợ bài học kỳ lạ đó. Bởi vì có nhiều người bị vạ tuyệt thông, khi chết cũng được chôn trong nơi thánh mà người chôn cất không biết thực trạng của họ. Tuy nhiên, họ không phải sa hoả ngục, vì khi chết họ đã ăn năn tội cách trọn.

Thánh Giám Mục cũng hết sức kinh ngạc trước sự lạ đó. Khi lễ xong, ngài ra xem tự sự. Các kẻ chết sống lại chờ ngài ở cửa nhà thờ, trong vị thế rất khiêm cung. Bấy giờ Đức Giám Mục ngỏ lời với họ trước cộng đoàn giáo dân, khen ngợi họ đã hành động khi được Chúa ban phép và thêm: “Được thẩm quyền Chúa ban, ta cất vạ tuyệt thông các con đã chịu nhân danh Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Thần, để các con được vào Thiên đàng không còn trở ngại nữa. Thân xác chúng con hãy trở về bình an trong mộ để chờ ngày chung thẩm”. Các người chết gối quỳ, tay chắp, đầu cúi, liền đứng dậy tái nhập âm phần.

Lời nguyện:

Lạy Chúa, chúng con tin chắc có Luyện Ngục. Tha thiết xin Chúa cho chúng con ý thức cao độ việc cứu trợ các đẳng Linh Hồn là hết sức quan trọng và khẩn thiết để chúng con đừng bao giờ quên lãng.

( Sách tháng các Linh Hồn)



Chuông thần báo tử

Linh mục Phécđinăng Cati thuật hai chuyện lạ Chúa làm ở dòng thánh Đaminh Damora, nước Tây Ban Nha.

Mỗi khi chuông nhà thờ dòng tự động vang lên, kinh nghiệm cho biết đó là chuông báo trước một thầy dòng sắp chết. Bởi vậy khi nghe tiếng não nề đó, mỗi người lo chịu các bí tích, cầu nguyện, hãm mình để chuẩn bị vượt qua cái ải đáng sợ. Nỗi lo ngại chung chủ chấm dứt khi một tu sĩ qua đời.



Cũng tại dòng Đaminh Damora, có một tu sĩ rất nhân đức, kết nghĩa với một cha dòng Phan sinh cũng không kém thánh thiện. Ngày kia, khi đôi bạn tri âm đề cập đến cái chuông thần nói trên, họ hứa gặp nhau sau khi chết, nghĩa là ai ra đi trước sẽ hiện về cũng kẻ còn sống, và giá còn phải rên siết trong Luyện Ngục, sẽ được bạn cầu bầu cho. Và vị tu sĩ dòng Phanxicô giành bước trước.

Ít lâu sau ngài hiện về cùng tu sĩ dòng Đaminh. Sau khi thân ái chào nhau, ngài bảo là còn phải bị hành hạ lâu dài vì những vết tì ố chưa đền. Để kích thích người bạn cố tri ra sức cứu nạn, ngài cho thấy các ngọn lửa khủng khiếp đang nung đốt ngài. Ngài tâm sự: “Này anh ơi, không có gì ở dưới thế có thể cho anh một ý niệm về mức độ nồng nhiệt của thứ lửa đó. Anh muốn thấy một bằng cớ không?”. Rồi ngài đặt tay lên một cái bàn, bàn bị cháy thủng một lỗ sâu. Bàn này còn được giữ lại ở Damora để lưu niệm vĩnh viễn hoả lực vô cùng kinh khủng ở Luyện Ngục.

Cha dòng Đaminh hết sức kinh hãi và cũng hết sức dùng mọi phương thức để cứu bạn đã quá cố.

Chúng ta không có chuông thần báo tử để chuẩn bị. Vậy ta phải luôn luôn sẵn sàng để khỏi phải thui nướng trong các hoả lò khủng khiếp hoả ngục và Luyện Ngục.

(Sách tháng các Linh Hồn)


Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Rát nóng vô cùng một giọt mồ hôi tiết ra do lửa Luyện Ngục thiêu đốt







Thánh Xichtauilao Kôtca thấy xuất hiện một linh hồn trong Luyện Ngục, bị lửa hết sức nóng bỏng bao phủ và kêu la rất thảm thiết. Lửa nóng dữ dội thấu suốt hình hài chàng đến nỗi thánh nhân không cầm lòng được và xin chàng thử so sánh để biết hoả nhiệt gắt gao như thế nào.



Linh Hồn ấy đáp: “Ngài muốn tôi cho một tỷ dụ ư? Ngài nên biết là lửa ở đời này nồng nực khủng khiếp đến mức nào, lửa đó là một làn gió hiu hiu mát dịu sánh với lửa đang thiêu đốt tôi”. Vừa nói, chàng cho nhỏ xuống tay thánh nhân một giọt mồ hôi tiết ra do lửa chàng đang chịu. Giọt mồ hôi làm ngài đau điếng người và thét lên một tiếng thống thiết làm thức giấc tất cả các bạn tu sĩ đang ngủ. Họ chạy đến phòng Ngài và thấy Ngài ngã xuống bất tỉnh nhân sự, vì không chịu nổi sức nóng của giọt mồ hôi. Các bạn đồng tu vất vả lắm mới làm ngài tỉnh dậy được.

Đến sau, người ta hỏi ngài vì sao kêu la inh ỏi như vậy. Ngài đưa tay chỉ vết thương do giọt mồ hôi gây nên và ngài phải đau nhức suốt đời.

(Sách Tháng các Linh Hồn)


Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Các con đã bỏ quên mẹ trong luyện ngục!



Ngày 3-2-1944, một cụ bà gần 80 tuổi qua đời. Cụ bà đó không ai khác là thân mẫu tôi.

Tôi lặng lẽ chiêm ngắm gương mặt Mẹ dịu hiền nơi nhà nguyện nghĩa trang, trước khi hạ huyệt. Trong tâm tình con thảo và nhất là, trong tư cách Linh Mục, tôi thì thầm với Mẹ: “Mẹ à, từ ngày có trí khôn đến giờ, con chưa bao giờ thấy Mẹ lỗi phạm nặng nề một luật nào của Chúa!”

Và tôi hồi tưởng những chặng đường qua của cuộc đời Mẹ.

Mẹ tôi có một đời sống thật gương mẫu. Sở dĩ tôi được làm Linh Mục phần lớn là nhờ công lao của Mẹ hiền.

Mỗi ngày, Mẹ tôi tham dự Thánh Lễ rước lễ, kể cả vào những năm cuối đời, tuổi đã cao. Khi đi cũng như lúc về, Mẹ tôi đều cầm tràng hạt trong tay. Mỗi khi rỗi rãnh, Mẹ thường lần hạt, đọc kinh Mân Côi.

Mẹ tôi rất có lòng bác ái, thương người đến độ mất một con mắt, chỉ vì liều mạng cứu sống một người đàn bà nghèo.

Chưa hết. Mẹ tôi luôn chấp nhận thánh ý THIÊN CHÚA. Ngày thân phụ tôi qua đời, Mẹ tôi hỏi: “Trong lúc này đây, Mẹ có thể than thở gì với Đức Chúa GIÊSU để làm đẹp lòng Ngài?” Tôi trả lời: “Mẹ cứ lập đi lập lại câu: Lạy Chúa, xin cho thánh ý Chúa được thực hiện.”

Trên giường bệnh, Mẹ tôi lãnh các Bí Tích sau cùng với Đức Tin sâu xa.

Mấy giờ trước khi tắt thở, Mẹ tôi đau đớn vô cùng. Nhưng Mẹ không ngừng lập đi lập lại: “Lạy Đức Chúa GIÊSU, con muốn xin Chúa giảm cơn đau cho con. Tuy nhiên, con không dám áp đặt ý con trên thánh ý Chúa. Trái lại, xin cho thánh ý Chúa được thể hiện.”

Với lời sau cùng này, Mẹ tôi - người phụ nữ đã cưu mang, sinh hạ và dưỡng dục tôi nên người - trút hơi thở cuối cùng.

Sau khi Mẹ tôi qua đời, ai ai cũng nức lời khen ngợi Mẹ, người đàn bà đức hạnh. Tuy nhiên, tôi không để ý đến lời ca tụng của người đời cho bằng nghĩ đến sự phán xét công minh của THIÊN CHÚA. Do đó, tôi làm nhiều việc lành, sốt sắng dâng Thánh Lễ và không ngừng cầu nguyện cho Linh Hồn Mẹ sớm tận hưởng Thánh Nhan THIÊN CHÚA.

Ngoài ra, mỗi khi có dịp giảng, tôi đều nhắn nhủ các tín hữu Công Giáo hãy năng nhớ giúp đỡ các Linh Hồn nơi Lửa Luyện Ngục. Giúp đỡ bằng nhiều cách: tham dự Thánh Lễ, rước lễ và làm việc lành phước đức, bố thí giúp đỡ người nghèo.

THIÊN CHÚA Nhân Lành cho phép Mẹ hiện về với tôi.

Đúng hai năm rưỡi sau khi qua đời, Mẹ tôi bỗng xuất hiện trong phòng, dưới hình dạng con người. Mẹ trông thật buồn bã. Mẹ tôi nói: “Các con đã bỏ quên Mẹ trong Luyện Ngục!”

Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Ủa, cho tới bây giờ mà Mẹ còn ở trong Luyện Ngục hay sao?”

Mẹ tôi đáp: “Đúng thế! Mẹ vẫn còn ở trong Luyện Ngục. Bóng tối vây phủ Linh Hồn Mẹ, khiến Mẹ không thể trông thấy Ánh Sáng là THIÊN CHÚA .. Mẹ đang ở ngưỡng cửa Thiên Đàng, gần nơi an vui vĩnh cửu và Mẹ nồng nhiệt ước muốn được vào, nhưng Mẹ không thể nào vào được! Không biết bao nhiêu lần Mẹ tự nhủ: Nếu các con biết mình đang bị dằn vặt khốn khổ khôn lường, hẳn là chúng đã cấp tốc ra tay cứu giúp mình!”

Tôi hỏi tiếp: “Sao trước đây Mẹ không hiện về báo cho chúng con biết?”

Mẹ tôi buồn bã trả lời: “Mẹ đâu có được phép!”

Tôi lại hỏi: “Mẹ vẫn chưa được trông thấy THIÊN CHÚA sao?”

Mẹ tôi giải thích: “Khi vừa tắt thở, Mẹ đã được trông thấy Chúa nhưng chưa được trông thấy trọn Ánh Sáng Vinh Quang của Chúa.”

Tôi hỏi tiếp: “Chúng con có thể làm được gì để giúp Mẹ ra ngay khỏi Luyện Ngục?”

Mẹ tôi nói: “Mẹ chỉ cần duy nhất một Thánh Lễ. Chúa cho phép Mẹ hiện về để xin con điều đó.”

Tôi không quên dặn dò Mẹ: “Khi nào được vào Thiên Đàng, Mẹ nhớ hiện về ngay báo tin cho con biết.”

Mẹ tôi trả lời: “Nếu Chúa cho phép Mẹ hiện về .. Ôi Ánh Sáng thật tuyệt đẹp!”

Vừa nói Mẹ tôi vừa biến mất.

Chúng tôi dâng 2 Thánh Lễ cầu cho Linh Hồn Mẹ.

Một ngày sau, Mẹ tôi hiện về nói: “Mẹ đã được vào Thiên Đàng rồi!”

Chứng từ của Cha Giuseppe Tomaselli, người Ý, Dòng Don Bosco.

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

Luyện Ngục khắc nghiệt nhất là không được chiêm ngưỡng Thiên Chúa

Các tiến sĩ lừng danh Giáo Hội tin rằng có một số Linh Hồn trong Luyện Ngục chỉ chịu một thứ cực hình là không được xem thấy Chúa.

Hẳn thật, thánh Brigita nói có một Luyện Ngục, trong đó các Linh Hồn mòn mỏi đi vì đã không yêu Chúa nhiều. Thứ Luyện Ngục này kinh khủng hơn cả, kinh khủng hơn thứ Luyện Ngục có lửa thiêu đốt nhiều.



Chuyện lạ sau đây, xảy ra tại nước Luxembourg, được cha Tổng đại diện Đức Giám Mục Treves minh xét và tuyên bố chính xác.

Ngày lễ chư thánh, cô Noailles là một thiếu nữ đạo đức bỗng thấy hiện về linh hồn một bà mới chết trước đây. Bà cho biết là thứ Luyện Ngục khắc nghiệt hơn cả của bà là không được thấy Chúa.

Bà bận đồ trắng, tay cầm tràng chuỗi Mân Côi, chỉ dấu lòng sùng kính cao độ của bà đối với Đức Nữ Thiên Vương.

Bà hiện về nhiều lần, nhất là ở trong nhà thờ. Bà quỳ một bên thiếu nữ, cùng nàng cầu nguyện, cùng theo nàng lên bàn Thánh. Bà dự thánh lễ và khi dâng Mình Thánh, mặt bà sáng rực khiến thiếu nữ chưa bao giờ thấy ai đẹp như vậy. Thường hiện về trong nhà thờ, bởi vì không được xem thấy Chúa nhãn tiền, thì ít nữa bà có thể chiêm ngưỡng Thánh Thể Chúa, và hơn nữa, tiện xin thiếu nữ cầu nguyện cho bà.

Nàng luôn luôn cầu nguyện cho bà, và thường xin lễ cho bà, cử hành nơi bàn thờ Đức Mẹ. Ngày kia Noailles hôn kính chân tượng Đức Trinh Nữ để cầu cho bà. Khi nàng trở lui, thấy bà đon đả chạy đon đả chạy đến cám ơn nàng. Bấy giờ bà nói lúc sinh thời, bà có khấn xin ba lễ tại nhà thờ Đức Mẹ và đã thất khấn. Bà khẩn khoản xin nàng, nhân danh bà, trả món nợ thiêng liêng đó, nợ làm cho cực hình bà chịu càng thêm cay nghiệt.

Nàng vội vã xin lễ. Đến lễ thứ ba, linh hồn khốn khổ đó vồn vã đến cùng nàng, đầy hân hoan, đầy hiển thắng, vì việc đền tội vừa được rút lại rất ngắn.

Thấy vậy, thiếu nữ quỳ xuống, tay dang thẳng vai và đọc 5 Kinh Lạy Cha, 5 Kinh Kính Mừng cho bà. Bà đỡ tay nàng. Bà tỏ lòng biết ơn nàng, nhất là khuyên bảo nàng nhiều điều rất bổ ích, trong đó có việc tôn sùng Đức Trinh Nữ. Bà khuyên: “Mỗi khi con thấy tượng Mẹ, con nên đọc 3 câu lạy: Lạy Mẹ đáng ngợi khen, lạy Mẹ là đấng an ủi kẻ âu lo, lạy Mẹ là Nữ Vương các thánh. Con càng yêu mến và phục vụ người Mẹ cao cả ấy bao nhiêu, con càng được Ngài tận tình với con bấy nhiêu trong cuộc phán xét kinh khủng, định đoạt số mạng muôn đời của ta”. Bà còn khuyên nàng dùng tất cả việc lành phúc đức để giúp đỡ các đẳng Linh Hồn.

Tình nghĩa đôi bên càng thắm thiết đậm đà nhân các lần hiện về liên tiếp đó. Thiếu nữ mời bà đến dự thánh lễ với nàng ngày 3-12. Bà về quỳ bên nàng, khắn khít nhất là lúc nàng rước lễ cầu nguyện cho bà. Sau khi cám ơn nàng, bà cho biết 5 ngày sau, đến lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội sẽ đến thăm trước khi lên trời. Bà còn khuyên đi khuyên lại phải hết lòng tôn kính Đức Trinh Nữ. Câu chuyện cảm động này chứng minh mạnh mẽ lời của thánh Gioan Kim Khẩu: “Vậy chúng ta đừng sống mà không yêu Chúa, để sau khi chết, khỏi phải án phạt xa cách Ngài lâu dài như bà này”.

Lời nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con luôn ý thức rằng: Nếu con muốn khỏi quằn quại, ray rức, dằn vặt và rên xiết trong đau thương khủng khiếp Luyện Ngục, con phải hăng say yêu mến Chúa, chăm lo phần rỗi và cứu với Các Đẳng Linh Hồn trong đó.