Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Hạnh phúc trong cuộc đời


“Hãy sống thân tình với Thiên Chúa và xây dựng bình an,
anh sẽ tìm lại được hạnh phúc” (G 22, 21).


Thiên Chúa dựng nên con người để con người được hạnh phúc. Nhưng thế nào là hạnh phúc? Đó có phải là thứ hạnh phúc mà con người ước mơ và say mê tìm kiếm, chinh phục không? Hạnh phúc đó có thể hình thành theo toan tính và cách thức của con người không? Hạnh phúc đó có trọn vẹn, bền vững và vĩnh viễn không? Trước tiên ta cần tìm hiểu quan niệm cách chung về hạnh phúc, và sau đó xác định từng bước để dần dần đạt tới đỉnh cao là hạnh phúc Kitô giáo.



Quan niệm về hạnh phúc


Có nhiều quan niệm khác nhau về hạnh phúc trong cuộc đời. Cách chung, người ta coi hạnh phúc như một cái gì bên ngoài mà mình phải có được, như tiền tài, danh lợi, sức khỏe, sắc đẹp, địa vị, uy thế, quyền lực, thành công, thỏa mãn ước muốn, .v.v... Mỗi người theo góc độ của mình, tùy thuộc vào nhu cầu thiết yếu của thể chất và tâm linh mà hình thành một quan niệm về hạnh phúc. Nhưng nếu như thế thì hạnh phúc là một cái gì chủ quan, phiến diện, tạm thời, và cứ phải săn đuổi, tìm kiếm, chẳng biết bao giờ cho có, và cho cùng. Hạnh phúc như thế đồng nghĩa với sở hữu, sở hữu càng nhiều, hạnh phúc càng lớn, chiếm cứ càng lớn hạnh phúc càng nhiều. Kinh nghiệm thực tế cho thấy không phải thế, nhưng trái lại, sở hữu càng nhiều, càng khổ tâm; chiếm cứ càng lớn, càng khốn đốn. Không nên lẫn lộn phương tiện với mục đích: “Con dao và cái nĩa không làm cho người ta ngon miệng” (De Sirvy).


Có những phương tiện không cần thiết, không cách này thì cách khác. Hạnh phúc không phải là cái gì bên ngoài mà mình cần phải có, nhưng nhiều khi lại là điều mà mình không có, và không cần phải có. Hạnh phúc không lệ thuộc vào những gì ta có, cũng không nằm trong những gì ta được. Không thể luận bàn về hạnh phúc trên cái có hay không có, được hay không được. Nó nằm trên bình diện khác của đời sống con người, trong chính tâm hồn con người.


Hạnh phúc trong chính tâm hồn mỗi người


Hạnh phúc thật vốn sẵn có trong một tâm hồn mỗi người chúng ta. Đó là trạng thái hồn nhiên của các trẻ thơ, mà Nước Trời thuộc về chúng, cho tới khi chúng bị khuynh đảo và bị đầu độc bởi những ảnh hưởng xấu xa và tiêu cực của xã hội và văn hóa. Bởi vậy, hạnh phúc không phải là cái gì chúng ta đạt được, nhưng nó đã sẵn có. Nó chỉ bị thất lạc, bị chôn vùi, hoặc bị mai một:


Ta không cảm nghiệm được hạnh phúc trong mọi lúc là vì ta sai lạc và náo loạn trong tâm trí cũng như trong tính cách của mình, làm mất đi hạnh phúc.


Ta không cảm thấy hạnh phúc lan tỏa là vì ta còn chôn chặt hạnh phúc dưới nhiều tầng lớp của ham muốn, thèm khát, tham lam, ảo tưởng, tự hào, cao ngạo...


Nguyên nhân gây nên sai lạc và tạo nên những tầng lớp ngu muội đó là do ta muốn tự đồng hóa mình với những quan niệm, danh hiệu, tên tuổi, nghề nghiệp, chức tước, địa vị... được người ta gán cho, bằng những mỹ từ trọng vọng và có khi rất kiêu kỳ, không chỉ trong những hình thức sinh hoạt văn hóa và xã hội, mà còn ngay trong truyền thống của các tôn giáo. Chúng ta bị nhồi sọ vì những từ ngữ và quan niệm đó, và coi nó như là điều thiết yếu làm nên chính mình, hoặc làm nên giá trị của một con người.


Những sai lạc đó gây nên mù quáng, tạo nên một tình trạng an thân giả tạo, và ru ngủ mình trên những sở hữu tạm bợ, mà xã hội coi đó như một danh phận, hay một ý thức hệ hợp thời. Cần phải thức tỉnh để nhận ra chính mình trong những thứ bung xung và hỗn độn đó. Cần phải giũ bỏ những ảo tưởng để thoát ra khỏi “mê hồn trận”, tìm lại hạnh phúc đang bị phủ che; cũng như phá vở mọi tầng lớp dầy đặc của những thanh thế và danh hiệu mà người đời gán cho, để từ đó khơi lên nguồn hạnh phúc đang bị vùi lấp dưới bùn nhơ của dục vọng thấp hèn. Không dễ gì phá vỡ những rào cản hạnh phúc đó, vì ta đã thấm nhiễm với những kiểu cách đó trong đời thường. Chính R. Tagore cũng đã nói lên như vậy:


“Chướng ngại trong tôi thường dai dẳng, nhưng khi rắp tâm đập tan, tôi lại thấy lòng dạ nhói đau. Tôi chỉ muốn có tự do giải thoát, nhưng lại thấy hổ thẹn khi mong đợi ngóng chờ... Bao quanh tôi là khăn liệm bụi bặm và chết chóc; tôi ghét vô cùng, ấy thế mà vẫn cứ yêu thương ôm ấp vào lòng...”


Ý thức được những mâu thuẫn tự cõi lòng mình, R. Tagore đã dâng lời khẩn nguyện:


“Thượng Đế, đây lời tôi cầu nguyện: xin tận diệt trong tim tôi mọi biển lận tầm thường. Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên để gánh chịu mọi buồn vui. Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang để đem tình yêu gánh vác việc đời. Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó hay cúi đầu khuất phục ngạo mạn, quyền uy. Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai để nâng hồn lên khỏi những ti tiện hằng ngày. Và cho tôi sức mạnh tràn trề để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn.”


Thiên Chúa là nguồn hoan lạc cho mọi tâm hồn, là đích điểm và cội nguồn hạnh phúc trong ta. Chính Ngài yêu thương ta vô cùng, và cho ta sức mạnh để phá vỡ mọi tầng lớp hỗn độn đang bít kín tâm hồn, để làm sáng lên nguồn hạnh phúc cho đời mình là chính Ngài. Chỉ khi nào chúng ta biết quỳ xuống trước tôn nhan Chúa với một tâm hồn khao khát mãnh liệt, với một đức tin tới một mức độ sống còn, thì lúc đó tâm hồn mới bắt đầu biến chuyển và sáng lên. Với Chúa, mọi sự đều có thể. Bởi vậy, người hạnh phúc nhất trên đời là người tin rằng mình được Chúa yêu thương.


Hạnh phúc chính là ban phát hạnh phúc


Chắc chắn hạnh phúc không phải là cái gì từ bên ngoài đi vào trong ta, nhưng từ bên trong ta lan tỏa ra bên ngoài để gặp gỡ, chia sẻ với người khác. Hạnh phúc chỉ có thực khi được trao ban, chứ không thể chiếm đoạt, nó chỉ nảy sinh từ lòng vị tha. Khi biết để tâm làm cho người khác được hạnh phúc thì chính mình cũng hạnh phúc, nên người hạnh phúc nhất là người đã tạo được hạnh phúc cho nhiều người khác. Trái lại, sự bất hạnh sinh ra từ lòng vị kỷ.


Từ đó, ta mới xác tín rằng thời gian của hạnh phúc là ngay bây giờ, và nơi chốn của hạnh phúc là chính tại đây. Nó hệ tại ở nụ cười, với tâm hồn lạc quan yêu đời, và ở sự chia sẻ nồng thắm của ta với những người chung quanh. Tất cả những cái gì bên ngoài chỉ góp phần nẩy sinh hạnh phúc chứ không bao giờ là nguồn đem lại hạnh phúc cho ta, mà chính ta mới là nguồn hạnh phúc cho mình. Chỉ khi dần dần ý thức nội tâm lớn mạnh, ta mới nhận thấy ở nơi mình một thứ hạnh phúc đích thực, không lệ thuộc vào ngoại vật, cũng không lệ thuộc vào người khác, nhưng lệ thuộc vào chính mình. Để từ đó, ta biết chấp nhận mình, bằng lòng với mình, cảm thấy luôn đầy đủ cho mình: “Tri túc, tiện túc, đãi túc hà thời túc. Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn” (Nguyễn Công Trứ).


Hạnh phúc là như thế, nó thuộc về những người biết tự đủ cho mình, chứ không phải nằm chờ ở những mơ ước xa xôi, cũng không trông đợi vào những hoạch định lớn lao hay những công trình sáng giá trước mặt người ta: “Xót xa biết bao khi tìm hạnh phúc qua đôi mắt của người khác” (Shakespeare). Hãy trở về với lòng mình, nơi khởi nguồn hạnh phúc.


Hạnh phúc là một tâm thái


Từ những xác định trên ta mới chân nhận rằng: “Hạnh phúc là một tâm thái, nảy sinh từ xác quyết đơn giản này: có thể hạnh phúc trong bất cứ hoàn cảnh nào. Hạnh phúc không nằm trong sự vật đổi dời, hay thành tựu bên ngoài. Đó là vàng ròng chôn vùi dưới bùn nhơ của dục vọng thấp hèn. Khi biết rằng chẳng có gì bên ngoài như thất vọng, thất bại, bị hiểu lầm... có thể khuynh đảo ta, là ta đã tìm thấy hạnh phúc đích thật”.[1]


Cũng như trên, Thánh Têrêsa Giêsu Hài Đồng đã cho ta cái cảm nhận về hạnh phúc như sau:

“Hạnh phúc thật ở trong tâm hồn của mỗi người, và con người có thể luôn hưởng được nó, nơi huy hoàng tráng lệ của cung điện hoàng gia, hay trong tăm tối thâm u của chốn ngục tù”.

Lạ thay, những tư tưởng lớn lại thường gặp nhau. Trong Phật giáo cũng có câu: “Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền”. Mục đích của thiền định là đem lại sự bình an sâu xa cho tâm hồn, nhưng điều đó không cần nữa khi mọi hoàn cảnh của cuộc sống không còn làm náo động và lung lạc tâm hồn. Một tâm hồn ung dung tự tại giữa những thăng trầm thay đổi, để không có gì và cũng không có ai có thể lôi kéo, chế ngự hay lèo lái những cảm nghĩ chân thật và trong sáng của mình. Đó mới thực là một tâm hồn chứa chan hạnh phúc trong mọi lúc, vì nó được bình an và vững vàng trong mọi sự.

Hạnh phúc là một tâm thái, nên hạnh phúc cũng là một lựa chọn: một sự lựa chọn sống yêu thương, hòa hợp, cởi mở, thoải mái với chính mình và mọi người, không bị cản trở bởi thái độ hay cái nhìn của người khác. Mỗi người đều có quan điểm và cách đánh giá riêng của họ. Điều quan trọng để sống hạnh phúc là ta biết lựa chọn một thái độ chân chính, một cái nhìn chân thật, phát xuất từ chính chân tâm của mình giữa những những ngổn ngang và phức tạp của lòng người, để làm đẹp cuộc sống từ chính sự hiện diện thân thiện của mình. Hạnh phúc không phải là ở trên mọi người, mà là ở tấm lòng thanh thản, gần gũi với mọi người. Không thể tránh được những người không chấp nhận mình, nhưng điều kiện cơ bản của hạnh phúc là mình biết chấp nhận họ, mà không đánh giá, không xếp loại.

Điều này xem ra có vẻ khó khăn, nhưng hãy nhớ rằng hạnh phúc là một sự lựa chọn, mà lựa chọn thì đòi hỏi phải từ bỏ, quên mình: “Bí ẩn của hạnh phúc con người không nằm trong sự tìm kiếm bản thân, nhưng trong sự quên mình” (Theodore Reik). Sự tiến triển trong đời sống tinh thần là phương sách hữu hiệu để khơi nguồn hạnh phúc. Nó đòi hỏi việc tu luyện và chỉnh đốn bản thân liên tục, chứ không phải muốn là được. Những chủ trương sống dễ dãi chỉ là trò đùa. Đâu thể lấy tiền giả để mua đồ thật. Hạnh phúc là điều cao quí phát xuất tự thâm tâm, nên nó cũng đòi một tính cách cao quí trong mọi hành động của con người.

Tập trung vào hiện tại

Có một nhà tư tưởng người Đức đã đưa một bí quyết sống hạnh phúc như sau:

“Người quan trọng nhất trong lúc này là người đối diện với ta; giờ phút quan trọng nhất trong lúc này là giây phút hiện tại; công việc quan trọng nhất là việc bổn phận ta đang làm. Chỉ chú ý vào người đối diện, vào giờ hiện tại, vào công việc ta đang làm, đó là bí quyết sống hạnh phúc”.

Người Nga cũng có một châm ngôn tương tự:

“Chỗ quan trọng nhất là chỗ bạn đang đứng lúc này; công việc quan trọng nhất là công việc bạn định làm lúc này; con người quan trọng nhất là con người đang đứng trước mặt bạn và đang cần bạn”.

Những ai đang thao thức làm đẹp cuộc đời mình thì đều có những quyết tâm mạnh mẽ để thực hiện những điều mình đã đưa ra. Nhưng sức người có hạn, “lực bất tòng tâm”, nếu cố sức bằng mọi giá có khi lại thành người duy ý chí, đè nén chỗ này thì lại bung chỗ nọ, có thể sinh ra chán nản rồi bỏ cuộc, thế là đâu lại hoàn đó.

Hãy sống giây phút hiện tại với tất cả tinh thần lạc quan và phó thác, đó mới chính là quyết tâm hiện thực mà ta có thể làm ngay trong giờ phút này một cách hữu hiệu. Hãy đón nhận từng giây phút đang đến như từng viên ngọc quí mà Chúa trao ban cho ta. Hãy hưởng nếm những niềm vui nho nhỏ ngay trong từng giây phút sống của mình, và trao vào tay Chúa mọi lo lắng muộn phiền: “Mọi âu lo, hãy trút cả cho Người, vì Người chăm sóc anh em.” (1Pr 5, 5). Với lòng tin tưởng như thế, ta hãy buông xuống mọi lo âu. Đừng hát nữa bài ca than vãn, chỉ gây chán chường thôi, mà hãy cất lên lời tri ân ca ngợi vì giây phút hiện tại này.

Hạnh phúc trong một cuộc sống tương đối

Đời sống mỗi người đều có những chỗ khuyết, chỗ hụt, những mất mát, yếu kém không thể bù đắp, nên ở đời có vẻ chẳng có ai được hạnh phúc trọn vẹn. Ngay giữa lúc hạnh phúc nhất, cũng có điều làm ta bận lòng. Cuộc sống hiện thế có những tương đối của nó. Hạnh phúc nào mà chẳng phải mua với ít nhiều đau khổ. An vui nào mà lại không phải đổi chác với ít nhiều công khó. Sách Sử Ký đã ghi: “Họa hề phúc sở ỷ, phúc hề họa sở phục; ưu hỉ tụ môn hề, cát hung đồng vực” (Họa thì phúc nương theo đó, phúc thì họa nằm sẵn trong đó; buồn và vui cùng nhóm một cửa; may với rủi cùng ở một nơi).

Câu chuyện “Tái ông thất mã” cũng cho chúng ta thấy như thế. Tuy nhiên, hạnh phúc đích thực luôn nằm trong trạng thái ung dung giữa mọi cảnh đời thuận lợi hay bất lợi, ngang trái hay êm xuôi. Dù trái nghịch nhau về hình thức và hậu quả bên ngoài nhưng lại hòa hợp nhau về ý nghĩa và giá trị bên trong để hoàn thiện hóa cuộc sống, giúp con người biết tương đối hóa mọi sự kiện để biết nuôi dưỡng đời sống tinh thần, hướng đến một chiều kích siêu việt.

Do đó, hạnh phúc không có nghĩa là không có đau khổ trong đời. Đó là điều không tưởng, và cũng thật là phi lý và vô nghĩa. Con người phải lớn lên trong cuộc sống về mọi phương diện để kiện toàn chính mình, thì đau khổ, nghịch cảnh, trái ngang... và những giới hạn của kiếp sống phải là điều đương nhiên, như một phương cách để thanh luyện và triển nở, và cũng là một kiểm nghiệm tối cần để để cảm nếm hạnh phúc một cách sâu xa hơn. Vì thế, Diêu Thuấn Mục có viết: Sự tình ngổn ngang và phức tạp để kiểm nghiệm ta thực sự có tài năng không? Xã hội không tốt để kiểm nghiệm ta có thực sự tiết tháo hay không? Gian nan khốn khó để kiểm nghiệm tư tưởng của ta có vững vàng kiên định không? Đấu tranh xung đột để kiểm nghiệm con người của ta có bản lãnh không? Nhục nhằn oan khiên để kiểm nghiệm ta có phải là người khoan dung không?”.

Hơn nữa, đối những ai có lý tưởng sống siêu nhiên, dù gặp đau khổ, họ vẫn có thể nói như Thánh Phaolô: Tôi tràn ngập hân hoan giữa những cơn hoạn nạn, bắt bớ (x. 2Cor 12, 10). Đối với Phaolô, nỗi khổ không xung khắc với niềm vui, do nó được chịu “vì” Chúa Giêsu, để trở nên cơ hội cho ta liên kết mật thiết hơn và giống hơn với Bạn Tình. Tân Ước sẽ cho chúng ta thấy rõ ràng hơn về bản chất của hạnh phúc mang tính cách biện chứng trong cuộc sống sống này.

Hạnh phúc đời Kitô hữu

Bài giảng đầu tiên của Chúa Giêsu (Mt 5, 3-12) đã cống hiến chương trình hạnh phúc Kitô giáo. Khi mở đầu sứ điệp bằng các mối phúc, Chúa Giêsu không muốn phác họa một con đường đưa đến hạnh phúc, một lộ trình buộc ta phải theo, nhưng Ngài hứa một quà tặng mà chỉ có Ngài mới có thể ban. Ngài không bảo ta đi tìm hạnh phúc hay chờ đợi nó. Đó chỉ là hạnh phúc theo sự mơ ước và tính toán của ta, nó không ăn nhằm gì với hạnh phúc đích thực. Hạnh phúc đây chính là sự sống của Thiên Chúa ban tặng cho con người, nhưng con người cần phải sống tích cực để đón nhận.

Bản văn của Thánh Matthêu nói trên 9 lần làm nổi bật từ ngữ “Phúc cho” . Sứ điệp của Chúa Giêsu muốn tập trung vào “hạnh phúc thật”: hạnh phúc theo nghĩa tôn giáo, đó là hạnh phúc đặt con người trong tương quan đích thực với Thiên Chúa, và do đó, với toàn thể thực tại. Tất cả các mối phúc đều hướng đến đích điểm là được sống thân tình với Thiên Chúa. Chỉ nơi Ngài mới có hạnh phúc trọn vẹn, vững bền. Con người chỉ hạnh phúc khi gắn bó với Nguồn cội, với Đấng đã, đang và sẽ ban cho mình tất cả. Nói cho cùng, người hạnh phúc là người biết mở ra, mở ra với Thiên Chúa và mở ra với tha nhân.

Mọi người đều khao khát hạnh phúc. Chúa Giêsu đã đến để thỏa mãn khát vọng hạnh phúc ấy đang dầy vò trong tâm hồn con người. Ngài cho chúng ta biết ai là người hạnh phúc đích thực trên trần gian. Đó không phải là người giàu sang, nổi tiếng, quyền thế, danh nhân hay thiên tài, song là kẻ có tinh thần nghèo khó, khiêm nhu, chính trực, nhân ái, xây dựng hòa bình, chịu bách hại vì đức tin... Ngài có thể nói những điều đó, bởi vì Ngài đem đến hạnh phúc đó, bởi vì chính bản thân Ngài là niềm vui và hạnh phúc của Thiên Chúa.

Chính vì vậy mà Bát Phúc đều qui về một mối: phúc cho ai nên giống Chúa Giêsu. Vì nếu Chúa Giêsu đã tuyên bố Bát Phúc, thì trước tiên Ngài đã sống những điều đó trong cuộc đời Ngài: chẳng ai từ bỏ bản thân, hiểu rõ nỗi khốn cùng nhân thế, rộng lòng xót thương, hết lòng thi hành thiên ý, thẳng thắn và đơn sơ, hiền lành và khiêm nhượng, xây dựng hòa bình và cam chịu bắt bớ bằng Ngài. Do đó, Ngài đã có thể nói vào lúc cuối đời: “Lạy Cha, chớ gì niềm vui của con được tràn đầy nơi chúng, để niềm vui chúng nên trọn vẹn” (Ga 17, 13).

Thật sự, chỉ có Chúa Giêsu mới biết hạnh phúc là gì; chỉ có Ngài mới có thể ban hạnh phúc, vì hạnh phúc là quà tặng của Thiên Chúa.



Lạy Chúa, con muốn mượn lời nguyện cầu của R. Tagore để thân thưa với Chúa rằng:

“Chỉ mong con chẳng còn gì, để nhờ thế con được gọi Chúa là tất cả của con".

Chỉ mong ý muốn trong con chẳng còn gì, để nhờ thế con cảm thấy Chúa ở mọi chốn, mọi nơi; để con có thể đến với Chúa qua mọi thứ, mọi điều, và dâng Chúa tình con lúc nào cũng được.

Chỉ mong con chẳng còn gì, để nhờ thế chẳng bao giờ con lẩn tránh được Ngài.

Chỉ mong những ràng buộc trong con chẳng còn gì, để nhờ thế con trói buộc thân mình vào ý Chúa muốn, và nhờ thế, con thực hiện ý muốn của Chúa trong suốt đời con. Ý muốn đó chính là tình yêu của Chúa ràng buộc trái tim con”.

Lạy Chúa là suối nguồn hạnh phúc của cuộc đời con, ngoài Chúa ra đâu là hạnh phúc? Xin cho con đừng giây phút nào rời xa Chúa. Xin thanh tẩy tâm con khỏi mọi vết nhơ tội lỗi, và cho con được liên lỉ kết hiệp làm một với Chúa trong mọi sự. Amen.

Lm Thái Nguyên


Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Hy sinh tính mạng cho đứa con chưa sinh

[caption id="attachment_5656" align="aligncenter" width="480"] " Tình Yêu Mạnh Hơn Sự Chết"[/caption]

(Rôma, 26-6-2012, CNA) – Hàng trăm người Ý đã đến Nhà thờ Thánh Francisca Romana tại Rôma vào ngày 16-6 để tham dự Thánh lễ An táng của Chiara Corbella, một phụ nữ Công giáo qua đời sau khi trì hoãn việc điều trị ung thư để bảo vệ đứa con cô đang cưu mang.

Lúc 28 tuổi, Chiara kết hôn với Enrico Petrillo trong hạnh phúc. Họ đã phải chịu đựng sự ra đi của 2 đứa con David và Maria, qua đời vì dị tật bẩm sinh, trong những năm gần đây. Đôi vợ chồng này đã trở thành những chứng nhân nổi tiếng tại các sự kiện bảo vệ sự sống, trong đó họ chia sẻ chứng từ về ít phút ngắn ngủi họ có được với các con của mình, trước khi các bé lìa đời.

Vào năm 2010, Chiara mang thai lần thứ ba. Theo các bác sĩ thì đứa bé phát triển bình thường. Tuy nhiên, Chiara được chẩn đoán mắc bệnh ung thư ác tính và được khuyên nên bắt đầu cuộc điều trị, có thể gây nguy hiểm cho thai nhi.

Chiara đã quyết định bảo vệ em bé – có tên là Francisco – và chọn không điều trị cho đến sau khi sinh bé, chào đời ngày 30-5-2011. Bệnh ung thư của Chiara tiến triển nhanh chóng và cuối cùng cô mất thị giác một bên mắt. Sau một năm dài chiến đấu với căn bệnh, Chiara qua đời vào ngày 13-6, bên cạnh những người thân yêu, và cô tin rằng mình sẽ được đoàn tụ với 2 đứa con trên thiên đàng. “Mẹ sẽ lên thiên đàng để chăm sóc cho Maria và David, con ở lại với bố. Mẹ sẽ cầu nguyện cho con”, Chiara viết trong một lá thư để lại cho Francisco, viết 1 tuần trước khi cô qua đời.

Thánh lễ An táng được ĐHY Agostino Vallini, Tổng Đại diện của Rôma, cử hành. Ngài gợi lại Chiara là “Gianna Beretta thứ hai”, vị thánh ở thế kỷ 20, đã hy sinh tính mạng của mình trong hoàn cảnh tương tự để cứu em bé trong bụng.

Trong bài giảng lễ, Cha Vito, linh hướng của Chiara, nhắc đến Chiara như một người phụ nữ trẻ dám liều mạng sống mình, cốt để làm gương cho các phụ nữ đang mang thai khác, “một bằng chứng có thể cứu sống rất nhiều người”.

Enrico, chồng của Chiara, nói rằng anh đã trải nghiệm “một câu chuyện tình yêu trên thập giá”. Phát biểu với Đài Phát thanhVatican, anh nói rằng vợ chồng anh đã học được nơi 3 đứa con của mình rằng không có sự khác biệt giữa một cuộc sống chỉ vỏn vẹn có 30 phút hay kéo dài 100 năm. “Thật tuyệt vời khi khám phá ra tình yêu này, nó ngày càng lớn hơn nhiều khi phải đối mặt với rất nhiều vấn đề”, anh nói.

“Chúng tôi càng yêu nhau và càng yêu Chúa Giêsu nhiều hơn. Chúng tôi không bao giờ thất vọng trong tình yêu này, và vì lý do đó, chúng tôi không bao giờ bỏ lỡ thời gian, mặc dù những người xung quanh chúng tôi nói rằng “hãy chờ đợi, đừng vội có một đứa con khác”, Enrico nói.

Thế giới ngày nay cổ vũ mọi người đưa ra những lựa chọn sai lầm về hài nhi chưa được sinh ra, về người bệnh và người cao tuổi – anh lưu ý – “nhưng Chúa đáp lại bằng những câu chuyện như của chúng tôi”.

“Chúng ta muốn luận bàn về sự sống, về người tác thành nên nó, và do đó, cuối cùng, chúng ta tự làm lẫn lộn trong việc muốn trở thành người làm chủ sự sống và muốn tránh thánh giá Chúa gửi đến chúng ta”, anh nói tiếp.

“Sự thật là thánh giá này – nếu bạn vác cùng với Chúa Kitô – không đáng sợ như nó vốn có. Nếu bạn tin tưởng vào Chúa, bạn sẽ phát hiện ra rằng ngọn lửa này, thánh giá này không cháy bỏng, và bạn có thể tìm thấy sự bình an trong đau khổ và niềm vui trong cái chết”, Enrico giải thích.

“Tôi đã dành rất nhiều thời gian trong năm nay để suy gẫm cụm từ trong Tin Mừng nói rằng thánh giá Chúa trao thì êm ái và gánh thì nhẹ nhàng”. Khi nhìn Chiara lúc cô ấy hấp hối, rõ ràng tôi đã rất đau khổ. Nhưng tôi đã lấy hết sự can đảm và một vài giờ trước khi cô ấy ra đi – vào khoảng 8 giờ sáng, Chiara mất vào buổi trưa – tôi đã hỏi cô ấy.

Tôi hỏi: “Chiara thân yêu, có phải thánh giá này thật sự êm ái, như Chúa đã nói không? Cô ấy nhìn tôi và mỉm cười, và với một giọng nói nhẹ nhàng, cô ấy nói: “Đúng vậy, Enrico, nó rất êm ái”. Trong ý nghĩa này, cả gia đình không thấy Chiara ra đi một cách bình an, nhưng ra đi một cách vui vẻ, điều này khác hoàn toàn”, Ernico kể lại.

Khi con trai tôi lớn lên – anh nói thêm – tôi sẽ nói cho cậu bé biết rằng “thật đẹp biết bao khi để mình được Thiên Chúa yêu thương, bởi vì nếu con cảm nhận mình được yêu thương, thì con có thể làm được bất cứ điều gì”, và đây là “điều quan trọng nhất trong cuộc sống: để mình được yêu thương chính là để yêu thương và chết đi trong hạnh phúc”.

“Tôi sẽ nói với con trai tôi rằng đó là những gì mẹ của con, Chiara, đã làm. Chiara đã để mình được yêu thương, và trong một nghĩa nào đó, tôi nghĩ rằng cô ấy yêu thương tất cả mọi người theo cách này. Tôi cảm nhận cô ấy vẫn còn sống hơn bao giờ hết. Đối với tôi, được chứng kiến việc cô ấy ra trong hạnh phúc là một khoảnh khắc đáng nhớ cho đến chết”.



 

emty.org

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Tìm thấy niềm vui

[caption id="attachment_4921" align="aligncenter" width="500"] “Thầy để lại bình an cho anh em. Thầy ban cho anh em bình an của Thầy”[/caption]

Niềm vui, niềm hạnh phúc của bạn trong Chúa chính là một trong những điều không thay đổi trong cuộc sống của bạn. Niềm vui nơi tâm hồn bạn, nơi cuộc sống của bạn là một trong những điều Chúa đã hứa với bạn (x. Tv 16,11; Tv 144,15; Ga 15,10-11), dù bạn ở trong bất cứ hoàn cảnh nào. Niềm vui ấy chính là một trong những điều cốt yếu của việc nhận biết Chúa và thuộc về Chúa. Vì thế, khi bạn thiếu niềm vui, đó chính là dấu hiệu cho bạn thấy có điều gì đó không ổn, không đúng đang xảy ra.

Có rất nhiều điều Satan dùng để cướp mất niềm hạnh phúc của bạn. Nhưng niềm vui của Chúa là một trong những quyền bạn đương nhiên có được, vì bạn là con cái của Ngài. Đó là điều bạn có thể chờ mong, hy vọng và bạn nên xem đó là phần thừa hưởng thuộc về tinh thần, một phần trong phần thưởng của bạn.

Bạn không cần phải cố tìm niềm vui, hoặc cố tự làm cho bản thân vui. Thay vào đó, hãy thi hành ý muốn của Chúa bằng niềm vui; hãy cầu nguyện để niềm vui của Chúa đong đầy bạn và đừng để cho bất cứ điều gì lấn áp hay lấy niềm vui ấy ra khỏi bạn. Niềm vui của Chúa chính là sức mạnh của bạn, và Chúa muốn bạn có được niềm vui ấy thật dồi dào! (x. Nơkhemia 8,10).

“Niềm vui của Chúa” có nghĩa là gì? Có rất nhiều thứ góp phần vào niềm vui ấy hoặc một phần của niềm vui ấy:

- Bình an trong tâm hồn chính là một trong số những điều ấy. Bình an là một trạng thái bình ổn nhờ biết rằng Chúa đang điều khiển mọi việc.

- Trạng thái trông chờ một triển vọng chính là một phần của niềm vui. Hãy trông chờ Chúa thực hiện những lời hứa của Ngài, trông đợi những gì Ngài sẽ làm, đợi chờ những dấu chỉ nơi quyền năng làm phép lạ của Ngài và vui mừng khi nhìn thấy những lời hứa được thực hiện.

- Lòng tin chính là một phần của niềm vui. Tin vào lời hứa của Chúa, tin vào khả năng Chúa có thể làm cho mọi việc đều sinh ích cho bạn, tin vào tình yêu Ngài dành cho bạn, cho lòng tin và ơn gọi của bạn.

- Hy vọng là một phần của niềm vui. Cho dù sự việc có tồi tệ đến thế nào, bạn cũng chỉ là một khách hành hương nơi trần gian này đang đi đến một nơi tốt hơn, và càng trải qua thử thách nơi trần gian, những phần thưởng bạn có được nơi thiên đàng sẽ càng ngọt ngào và giá trị!

- Tin tưởng vào Chúa chính là một phần của niềm vui. Bạn sẽ cảm thấy được nghỉ ngơi và ủi an trong vòng tay của Chúa, khi bạn biết rằng Chúa sẽ chăm lo cho bạn.

- Hạnh phúc là một phần của niềm vui. Có những lúc bạn cảm thấy đặc biệt hạnh phúc hơn những lúc khác, và cuộc sống không phải lúc nào cũng trôi chảy hoặc dễ dàng. Nhưng càng học biết cách nhìn sự việc theo cách của Chúa, bạn càng cảm thấy hạnh phúc!

- Tình yêu là một phần của niềm vui. Hãy cảm nghiệm tình yêu của Chúa, nhận biết tình yêu của Ngài, cảm nhận an toàn trong tình yêu của Ngài và trao ban tình yêu của Ngài cho tha nhân. Đó chính là một phần quan trọng và lớn lao của niềm vui.

- Tâm tình tạ ơn là một phần của niềm vui. Hãy học biết tạ ơn về những gì Chúa mang đến trong cuộc sống của bạn và ngợi khen Ngài cho dù những việc ấy khó khăn thế nào.

Satan luôn tìm mọi cách cướp đi niềm vui của bạn: mệt mỏi với những tranh đấu; căng thẳng; cố chồng chất mọi gánh nặng trên đôi vai của bạn; cố ngăn bạn suy nghĩ tích cực; cố bóp méo cách mà Chúa muốn bạn nhìn sự việc; và làm cho hoàn cảnh điều khiển trạng thái hạnh phúc của bạn.

Nhưng bạn có thể chiến thắng bằng cách chọn lựa giữ chặt niềm vui của Chúa và không buông nó ra.

Chúa muốn bạn nhận ra rằng niềm vui của Chúa và bình an trong tâm hồn bạn phải là một điều kiên định trong cuộc sống của bạn. Chúng không thể bị chi phối bởi tính chất của sự việc hoặc bởi những gì đang diễn ra quanh bạn. “Thầy để lại bình an cho anh em. Thầy ban cho anh em bình an của Thầy” (Ga 14,27).

Niềm vui của Chúa chính là điều đáng để bạn tập trung vào. Việc trở nên vui hơn trong Chúa chính là một mục tiêu hoàn toàn xứng đáng. Với niềm vui trong Chúa mà bạn có được, bạn sẽ nhận thấy sức mạnh của mình tăng lên gấp bội; bạn sẽ nhận thấy sức chịu đựng của bạn mạnh hơn gấp nhiều lần; bạn sẽ nhận thấy trạng thái ổn định của tinh thần và sức bền bỉ của bạn được củng cố thêm; và bạn sẽ được tận hưởng cuộc sống nhiều hơn.

Có một sự khác biệt lớn giữa cách nỗ lực làm việc hết mình và việc vùng vẫy một cách khó nhọc trong công việc, cũng giống như có một sự khác biệt giữa sự mệt mỏi, thậm chí là kiệt sức, về thể lý với sự mệt mỏi nơi tinh thần. Chúa muốn lấy đi gánh nặng, căng thẳng, mệt mỏi, quá tải và cảm giác bị đè nặng, tuyệt vọng của bạn. Đó chính là lúc bạn phải giải thoát bản thân mình ra khỏi suy nghĩ “đây là những gì tôi phải chịu đựng”.

Có thể, bạn đang gặp việc gian nản và thử thách, nhưng nếu bạn đánh mất niềm vui của ơn cứu độ, bạn sẽ không nhìn thấy Chúa; bạn đã đánh mất ý nghĩa của việc sống cho Chúa. Khi bạn thấy công việc của mình là quan trọng nhất, là bạn đang đánh mất niềm vui và nhiệt huyết vào cuộc sống, bởi vì khi công việc chiếm vị trí ưu tiên trên cả Chúa, thì công việc ấy mất đi những ơn lành Chúa ban và trở nên vô nghĩa.

Chúa muốn phục hồi niềm vui ơn cứu độ của bạn. Niềm vui ấy là gì? Bạn có nhớ lần lần cuối cùng bạn cảm nhận nó là khi nào không? Đó có phải là niềm vui và thời gian bạn đầu tư cho Chúa không? Có phải những gánh nặng, những lo toan kiếm sống và chăm sóc gia đình được đong đầy trong tâm trí và tâm hồn bạn bằng niềm hạnh phúc mà bạn không thể diễn tả bằng lời không? Hay đó là một cảm giác sâu sắc bạn cảm nhận khi tìm thấy điều gì đó thật hơn bất cứ điều gì bạn đã từng biết đến? Đó có phải là cảm giác được yêu nhiều đến độ bạn không còn quan tâm đến bất cứ điều gì khác? Hay có cảm giác bạn chỉ muốn ở bên Chúa mãi mãi?

Có thể tìm lại được niềm vui sâu sắc ấy không? Với tất cả mọi lo toan cuộc sống đang đè nặng trên bạn, bạn có thể nào có được bình an vượt lên trên mọi hiểu biết trong tâm trí bạn không? Bạn có thể nào tìm được sự đơn sơ giúp bạn nhìn xuyên qua hoàn cảnh hiện tại và ngợi khen Chúa bằng một niềm vui thật sự không? Vâng, bạn hoàn toàn có thể.

Niềm vui của Chúa không phụ thuộc nơi những người khác, hoặc sự việc, hoặc địa vị, hoặc hoàn cảnh. Bạn có thể có được niềm vui ấy khi tất cả diễn ra tốt đẹp hoặc khi đang đối mặt với những nỗi sợ hãi đáng sợ nhất.

Hãy tưởng tưởng mọi lo lắng và lo toan như điều gì đó bạn có thể mang ra khỏi phòng, cho dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Hãy loại tất cả ra và tưởng tượng bạn nhìn thấy Chúa trước tiên. Bạn không cần phải hiểu tất cả những điều sâu xa thuộc về tinh thần, hoặc những gì Chúa trông mong nơi bạn. Bạn chỉ cần biết rằng tất cả mọi việc quanh bạn đều đã hoàn thành, đều được chấp thuận vô điều kiện, và được yêu thương vô điều kiện.

Bạn không cần phải chứng minh bằng lời nói hay hành động. Bạn thậm chí không còn quan tâm bạn là ai và bạn trông như thế nào. Bạn không còn nghĩ gì về bản thân nữa. Đó chính là tình yêu của Chúa dành cho bạn. Đó chính là tình yêu đã cứu chuộc bạn, không phải bởi bất kỳ điều gì nơi bản thân bạn. Đó chính là niềm vui ơn cứu độ.

Bạn cần phải làm việc. Bạn cần phải đối mặt với những thách thức và trách nhiệm. Những lo toan nơi cuộc sống này vẫn tiếp diễn. Nhưng điều cốt yếu chính là bạn thuộc về Chúa. Sự tán thưởng của Chúa dành cho bạn là vô điều kiện, và tình yêu của Ngài dành cho bạn cũng vô điều kiện cho dù bạn có sai trái, lầm lỗi, hay thất bại. Tình yêu của Chúa sẽ nâng những gánh nặng của bạn lên. Tình yêu của Ngài mong mỏi được giải thoát bạn khỏi những xiềng xích mà bạn đang tự trói buộc mình vào.

Nhưng Chúa chỉ có thể làm việc ấy khi bạn chấp nhận sự trợ giúp của Ngài. Chúa không thể bắt ép bạn ngừng suy nghĩ và tập trung vào niềm vui ơn cứu độ. Nó phải đến từ sự tự nguyện của bạn, từ niềm khao khát của chính bạn, và khi bạn chấp nhận, sự trợ giúp của Ngài sẽ giúp bạn nhìn những lo toan, áp lực và căng thẳng của cuộc sống với cái nhìn khác hơn. Sự trợ giúp của Ngài giúp bạn phục hồi lại niềm tin tưởng đơn sơ của mình.

Việc học biết lấy lại sự tập trung và lấy lại niềm vui của Chúa sẽ giúp bạn làm việc tốt hơn và tận hưởng cuộc sống. Sẽ có những lúc khó khăn, nhưng những lúc ấy sẽ không lấn áp tâm hồn và tâm trí của bạn. Bởi vì bạn chỉ cần trở lại với sự việc nhận biết tình yêu của Chúa dành cho bạn, và mọi việc lập tức ở vào vị trí đúng đắn.

Cách của Chúa không làm bạn cảm thấy mình tội lỗi và phải gánh chịu hình phạt. Chúa mang đến cho bạn sự thật để giải phóng bạn và mang đến cho bạn ân sủng, món quà vô điều kiện Chúa dành cho tất cả những ai đón nhận Ngài.

Thiên Ân

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Thư Gửi Mẹ

[caption id="attachment_3423" align="aligncenter" width="450" caption="“Mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khoẻ”"][/caption]

Kính thưa quý vị,

Ngày Phụ nữ đã qua, vẫn nhớ công ơn “mang nặng, đẻ đau, nuôi dưỡng, giáo dục” của Mẹ mình, tôi tự tìm xem có bài viết nào về Người Mẹ và gặp luận văn của em Nguyễn Trung Hiếu rất cảm động, đúng như quý danh của em. Do đó, tôi sao “nó” và xin em Hiếu vui lòng thông cảm điều này: Tôi “tự cho phép mình” thêm nhiều lần “dấu phẩy” trong lời văn của em để kính mời quý vị đọc chậm lại, mà “thấm thía” từng nỗi đau của em qua bài viết đã làm xúc động rất nhiều người.

Xin cám ơn em Hiếu, nhất là Ông Bà, Cha Mẹ đã sinh ra và “biết” dạy em cách làm người sống Việt Đạo. Tôi tin rằng em sẽ thành công trên đường đời. Ước gì tấm gương sáng ngời của em là bài học quý báu cho tuổi trẻ Việt Nam là Rường Cột của Quốc Gia.

Đức quốc, 09.3.2012

Phan Văn Phước,

người giới thiệu Luận Văn của em Trần Trung Hiếu, học sinh lớp 11 Lý, Trường Trung Học Phổ Thông, Amsterdam, Hà Nội:

Thư gửi mẹ,

Mẹ thân yêu của con!

“Trời ơi là trời! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế. Anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hằng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng, đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc, mẹ còn gắt lên, hỏi con: “Sao cứ phải đắn đo, khổ sở về tiền đến thế nhỉ?”

Mẹ ơi, những lúc ấy, mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng, giờ đây, con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kỳ lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền.

Cách đây 8 năm, bệnh viện đã chẩn đoán mẹ bị suy thận mạn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi, nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền, lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư, đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, là những tờ giấy với đủ màu, có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì… Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hằng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại Bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu, suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khoẻ không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu mỗi tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà; nhiều hôm, máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc, ở nhà trông ông; nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận, lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước, con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn: “Mẹ ghét tiền”.

Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng, giờ đây, con đồng ý với mẹ: con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi, rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần một tuần; trước đây, bố đưa đón mẹ bằng xe đạp, nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người, mà còn phải chờ đợi, mất ngày, mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục ngàn, tốn tiền, mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt.

Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, lăn ra giường, lịm đi, không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện, mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. 8 năm rồi, 8 năm chứng kiến cảnh ấy, nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng, ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi!”

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc, chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của Bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ: “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy, mỗi người một giường, thoải mái, lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa?” Mẹ chỉ nói khẽ: “Cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ!”

Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi, con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm ghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải 4 lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào, dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm, con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ…

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt; còn bố thì cứ đi đi, lại lại và luôn hỏi: “Bao giờ mẹ mày mới về?” Với con, cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là…

Con lo sợ hơn khi đọc báo, thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men, mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ, tự hỏi nếu không còn bảo hiểm y tế nữa thì sao!!! Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hằng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi…

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khoẻ cho mình.

Con sợ tiền, mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền, mà lại quý tiền nữa, mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội Chữ Thập Đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc, nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khoẻ của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác”, như mấy anh sinh viên con quen, để kiếm tiền giúp mẹ; nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo: “Mẹ chỉ cần con học giỏi thôi; con giỏi thì mẹ sẽ khoẻ.”

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kỹ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo, mẹ ạ. Mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy, con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn, la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng.

Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái, nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ:

Nguyễn Trung Hiếu

Nguồn: EMTY

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Những mẩu chuyện và suy tư về tình yêu

[caption id="attachment_2997" align="aligncenter" width="430" caption="“Vâng, đó chính là đức tin của chúng ta”"][/caption]

Tấm lịch yêu thương


Vào ngày Lễ Tình Yêu, một ngày mà sự yêu thương được thể hiện theo vô số cách khác nhau, tôi đã bất ngờ học được một bài học.

Tôi vẫn còn nhớ ngày lễ tình nhân năm ấy, tôi và Rubby cưới nhau được 5 tháng, tôi đặt mua vòng hoa, thiệp và kẹo. Tôi tự hào biết bao khi tặng cho Rubby những món quà ấy. Với những cử chỉ vụng về của mình, tôi muốn chứng minh rằng tình yêu lãng mạn của chúng tôi không hề chấm dứt sau khi kết hôn.

Hai tuần sau, khi chúng tôi cùng đến nhà thờ, bà chủ nhà quay sang nói: “Chúc mừng sinh nhật muộn, Rubby!” Rubby đưa mắt nhìn xuống và nói lời cám ơn bà.

Tôi kinh ngạc. Đúng rồi! 6 ngày sau ngày lễ tình nhân chính là sinh nhật của Rubby. Tôi đã quên mất ngày sinh nhật của cô ấy! Tôi rất bối rối và ngượng ngùng. Tôi có thể làm gì đây? Làm thế nào có thể sửa lỗi được? Cuối cùng, tôi lờ đi sai sót của mình và không nói lời nào vì lo sợ phản ứng của Robby. Trong suốt nhiều năm qua, tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi sai sót của mình trong ngày sinh nhật ấy.

Cuối cùng, vào ngày lễ tình nhân năm trước, tôi đã nói lời xin lỗi Rubby về lỗi lầm khá lâu của mình. Rubby không còn nhớ điều ấy nữa, nhưng cô ấy nói: “Có lẽ, lúc ấy, em cảm thấy buồn, nhưng không phải vì anh đã quên sinh nhật của em, nhưng vì anh đã không đến bên em, không tin tưởng em và để em an ủi anh. Nếu anh làm như thế, em càng yêu thương và quý trọng anh nhiều hơn nữa”.

Tôi thật sự ngạc nhiên. Rubby đã tặng cho tôi một món quà tình yêu tôi không thể nào quên. Tất cả những gì tôi có thể làm là nói: “Amen”.

***


Tình yêu cho đi


Trong tiếng Hy Lạp có rất nhiều từ khác nhau để nói về tình yêu. Một trong những từ ấy là agape, có nghĩa là tình yêu quảng đại, không mong đợi sự đáp trả. Đó không phải thứ tình yêu ích kỷ hay tư lợi, nhưng là tình yêu luôn biết nghĩ đến người khác, một tình yêu vô điều kiện. Nhưng liệu có thứ tình yêu như thế không? Làm sao chúng ta có thể không cảm thấy bị xem thường khi không nhận lại được sự đối xử đúng mức hay thái độ xứng đáng cho những việc tốt chúng ta đã làm? Làm sao chúng ta có thể không “ghi nhớ những món nợ”, hay không đòi sự bồi thường hoặc ít nhất là một sự đáp trả? Thiên Chúa yêu chúng ta vô điều kiện, và Ngài có thể ban cho chúng ta thứ tình yêu đó, để chúng ta có thể yêu thương tha nhân như Ngài.

Trong cuốn sách Hãy mơ một giấc mơ mới, tác giả Dale Galloway kể về một cậu bé muốn chúc mừng lễ tình yêu - ngày lễ mà những tấm thiệp, những món quà được trao cho nhau như là minh chứng cho tình yêu và tình bạn.

Cậu bé Chad có dáng người nhỏ nhắn và hay mắc cỡ. Một ngày nọ, cậu về nhà và nhờ mẹ làm thiệp chúc mừng Lễ Tình Yêu để gửi tặng các bạn trong lớp. Bà chợt cảm thấy buồn và thất vọng. Bà nghĩ, ước gì con tôi đừng làm thế! Bà luôn nhìn bọn trẻ mỗi khi tan trường, và con trai của bà, Chad, luôn đi phía sau. Bọn trẻ luôn cười giỡn, khoác vai nhau, nói chuyện với nhau, nhưng ngoại trừ Chad.

Tuy nhiên, bà quyết định luôn đồng hành cùng với Chad, vì thế bà đã mua giấy, keo và bút chì màu. Trong suốt 3 tuần, mỗi tối, Chad miệt mài vẽ, để có đủ 35 tấm thiệp chúc mừng Lễ Tình Yêu.

Lễ Tình Yêu đã đến và Chad vô cùng phấn khởi! Chad cẩn thận xếp lại những tấm thiệp mừng Lễ Tình Yêu, bỏ vào chiếc túi và chạy ra khỏi cửa.

Mẹ của cậu bé quyết định làm những chiếc bánh mà cậu thích và tiếp đãi bọn trẻ thật nồng nhiệt và tử tế bằng những cốc sữa lạnh khi bọn trẻ đến nhà. Bỗng bà chợt nghĩ, có lẽ cậu bé sẽ thất vọng - có thể những món ăn vặt này sẽ làm dịu bớt phần nào nỗi buồn của cậu bé. Bà rất đau lòng khi nghĩ đến việc cậu bé sẽ không giành được nhiều tình cảm của các bạn, và cũng có thể là không một ai.

Trưa hôm ấy, bà dọn sẵn sữa và bánh trên bàn. Khi nghe thấy tiếng của những đứa trẻ bên ngoài, bà nhìn qua cửa sổ. Đúng thật là những đứa trẻ, chúng vừa đi vừa cười đùa rất vui vẻ. Và như mọi ngày, Chad đang đi phía sau. Cậu bé đi nhanh hơn thường ngày. Bà chắc chắn rằng cậu bé sẽ khóc oà lên ngay khi bước vào nhà. Bà thấy tay của cậu bé không cầm gì cả, và khi cánh cửa mở, bà cố nén những giọt nước mắt.

“Mẹ chuẩn bị những chiếc bánh nóng và sữa cho con đấy”.

Nhưng cậu bé hầu như không nghe thấy mẹ nói gì. Cậu bé bước đến bên cạnh bà, khuôn mặt rạng rỡ và nói: “Không một ai! Không một ai!” Bỗng nhiên bà cảm thấy rất buồn.

Và cậu bé nói tiếp: “Con đã không quên tặng thiệp cho một ai, không quên một ai cả!”

***
“Thầy không cô độc…”


Một người đàn ông dự định kết thúc cuộc đời của mình bằng cách nhảy qua cửa sổ khách sạn. Trong khi đẩy chiếc bàn đến cạnh cửa sổ, quyển Kinh Thánh rớt xuống và mở ra. Tò mò muốn biết những gì được viết trong trang sách đang được mở ra, ông đọc: Anh em... sẽ để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha ở với Thầy (Ga 16,32).

Vợ của ông đã rời xa ông, và hình như đoạn Kinh Thánh ấy chính là thông điệp dành cho ông. Ông ngồi xuống và đọc đi đọc lại đoạn ấy: “Thầy không cô độc, vì Chúa Cha ở cùng Thầy”.

Vì rất muốn biết về Người Cha ấy, nên ông đã đọc những đoạn khác và cứ thế đọc mãi cho đến khi trời tối. Rồi một điều thật tuyệt vời đã xảy đến - ông đã nhận được niềm hy vọng từ Tác giả của những trang sách ấy, cả linh hồn và mạng sống của ông đều được cứu rỗi một cách thật huyền diệu.

Mỗi người chúng ta đôi khi có một cảm giác rất cô đơn. Một nỗi đau thầm kín không thể nói ra. Không một người nào có thể bước vào được nơi sâu kín trong tâm hồn chúng ta.

Thiên Chúa tạo dựng chúng ta cho riêng Ngài. Ngài mong muốn chúng ta yêu mến Ngài. Ngài đặt vào trong trái tim của chúng ta một tấm bảng nhỏ được viết “dành riêng cho Ta”. Trong mỗi trái tim, Ngài đều mong ước được dành vị trí ưu tiên. Do đó, Ngài giữ chiếc chìa khoá bí mật của riêng Ngài, chiếc chìa khoá để mở cánh cửa của mọi ngõ ngách ở nơi sâu kín của trái tim, và trao ban tình yêu, bình an, sự cảm thông tuyệt hảo cho bất cứ linh hồn cô đơn nào tìm đến với Ngài.

Vì vậy, khi bạn có cảm giác cô đơn như thế, hãy nhớ đến lời của Chúa Giêsu: “Hãy đến với Ta”. Và mỗi khi bạn cảm thấy dường như không ai hiểu bạn, hãy nhớ đến lời Ngài mời gọi và lại đến bên Ngài.

***
Tình yêu đã bắt đầu từ Thiên Đàng


Nhà nghiên cứu và triết gia người Đức Moses Mendelssohn (1729-1786) bị gù lưng từ khi lọt lòng mẹ. Cho dù khuyết tật có thể gây khó khăn cho cuộc sống của anh mãi mãi, nhưng Mendelssohn vẫn trưởng thành và rất khôn ngoan.

Trong chuyến đi đến Hamburg, người thanh niên trẻ Mendelssohn gặp một thương gia giàu có, ông này có một cô con gái rất xinh đẹp tên là Frumtje. Chàng thanh niên trẻ yêu cô tha thiết. Cô bé trông già dặn hơn nhiều so với tuổi tác và cho dù chàng thanh niên bị khuyết tật, cô bé vẫn bị cuốn hút bởi sự nhẹ nhàng, quyến rũ và thông minh của anh.

Mendelssohn ở lại Hamburg vài tuần, anh dành rất nhiều thời gian ở cùng người con gái rất dễ thương mà anh đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đến lúc phải ra đi, anh tự nhủ “hoặc là nói ra hoặc là mất cô ấy mãi mãi”, và anh lấy hết can đảm để thưa chuyện với người cha.

Người thương gia giàu có và quyền thế kia do dự rất lâu. Cuối cùng, Mendelssohn đề nghị ông thẳng thắn nói ra những suy nghĩ của mình. Người thương gia già nói: “Này, tôi biết anh là một thanh niên trẻ nổi tiếng thông minh nhất nước Đức. Tuy nhiên, tôi phải nói với anh điều này, con gái của tôi hơi sợ khi lần đầu tiên gặp anh”.

“Bởi vì cái lưng gù của tôi sao?”

Người thương gia gật đầu một cách buồn bã.

Thất vọng, nhưng không bỏ cuộc, Mendelssohn cầu xin một ân huệ cuối cùng - ân huệ được gặp cô gái một lần trước lúc ra đi. Được phép vào phòng cô gái, anh nhìn thấy cô đang bận rộn với công việc may vá. Lúc đầu, anh nói về nhiều vấn đề khác nhau và sau đó từ từ cẩn thận đề cập đến vấn đề trong lòng anh thật sự muốn nói. Anh hỏi: “Em có tin rằng hôn nhân đã được sắp đặt sẵn trên Thiên Đàng không?”

Cô gái trả lời: “Vâng, đó chính là đức tin của chúng ta”.

Anh thanh niên trả lời nhẹ nhàng: “Và đó là sự thật. Bây giờ, để anh kể lại một việc rất lạ đã xảy ra lúc anh vừa mới lọt lòng. Như em biết, theo như những gì bao đời nay chúng ta vẫn hằng tin, vào ngày sinh nhật của một đứa bé, trên Thiên Đàng, mọi người hô to rằng đứa bé đã được sinh ra. Và nếu là bé trai, họ sẽ thông báo ‘cậu bé này, cậu bé kia sẽ cưới cô gái này, cô gái kia làm vợ’.

“Và ngay lúc vừa lọt lòng, anh đã nghe thấy tên người vợ tương lai của mình. Và cũng lúc ấy, anh nghe thấy một giọng nói từ rất xa rằng: ‘Thật tội nghiệp, bé gái Frumtje sẽ có một khối u khủng khiếp trên lưng’.

“Ngay lập tức, anh kêu lên: “Ôi, lạy Đức Chúa, nếu cô gái ấy phải mang khối u trên lưng, cô sẽ phải trưởng thành một cách đau khổ và khó khăn. Xin hãy để con mang khối u thay cô ấy và để cô ấy trở thành một phụ nữ xinh đẹp, đáng yêu và duyên dáng”.

Mendelssohn chờ đợi phản ứng của cô. Frumtje từ từ ngước lên. Cô ngưng việc may vá, đặt bông hoa hồng xuống, cô đến gần và giang tay ôm lấy anh.

Người thương gia chấp thuận, không bao lâu hôn lễ được cử hành và hai người sống mãi bên nhau cùng với những đứa con của họ.

(Bits and Pieces)

***
Có người đang cần bạn


Có người cần nụ cười của bạn hôm nay
Vòng tay thân ái, sự lắng nghe đầy cảm thông của bạn.
Có người cần sự động viên an ủi
Và những lời lẽ ngọt ngào thắm đượm niềm vui.
Cũng có người cần được bạn giúp đỡ
Chỉ một lá thư - hoặc hơn thế nữa
Ai đó cần đến sự lạc quan và yêu đời của bạn
Để chắp cánh cho tinh thần họ bay cao.
Ai đó cần đến sự âu yếm quan tâm
Khi rơi vào tâm trạng buồn rầu.
Hãy lắng nghe, có ai đó đang tha thiết gọi
Một tình bạn tuyệt vời mà bạn là hiện thân.


(Jacqueline Schiff)


***


Nếu tôi có thể làm cho một trái tim thôi tan vỡ,
Tôi sẽ không sống vô ích;
Nếu tôi có thể xoa dịu nỗi đau trong đời của một người
Hoặc làm một vết thương thôi nhức nhối,
Hoặc có thể giúp đem về tổ
Một cánh chim ngất lả dọc đường,
Tôi sẽ không sống vô ích.
(Emily Dickinson)


***


Tình yêu đích thực


Tình yêu là nhu cầu lớn nhất của con người. Con người cần tình yêu, cần được yêu và biểu lộ tình yêu. Tình yêu thuộc về tinh thần, nhưng nó được biểu lộ, được nhìn thấy qua hành động cụ thể. Tình yêu là sự quan tâm. Tình yêu là vị tha. Tình yêu là hy sinh! Tình yêu cho đi tất cả. Tình yêu là vô giá. Tình yêu là vĩnh cửu… Nó không lệ thuộc vào thời gian!... Tình yêu là phần thưởng của chính nó. Nó luôn mang lại kết quả và làm cho con người ta trở nên tốt đẹp hơn!

Tình yêu là câu trả lời của Chúa cho các vấn đề của con người. Chúa Giêsu là tình yêu, và cũng là chìa khoá và câu trả lời cho tình yêu. Ngài là “Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” (Ga 14,6). Ngài là con đường duy nhất dẫn con người đến Thiên Đàng, đến nguồn vui, nguồn bình an và hạnh phúc đích thực và vĩnh cửu; đến sự sống đời đời và tình yêu muôn thuở!

Con người biết tình yêu hiện hữu, họ cần tình yêu, họ khao khát tình yêu và ra sức tìm kiếm tình yêu, nhưng hầu hết họ không tìm thấy tình yêu đích thực, vì họ không tìm kiếm Thiên Chúa, Đấng là Tình Yêu.

Tình yêu đích thực và cao cả nhất chính là Tình Yêu Giêsu. Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình (Ga 15,13).

***
Tình yêu biến đổi    


Nhiều người đang cần tình yêu, khao khát tình yêu và đi tìm tình yêu! Nhiều người tìm kiếm một tia hy vọng, tìm sự cứu giúp, tìm một tia sáng ở một nơi nào đó. Một chút tình yêu, một tia hy vọng, một chút lòng nhân từ ở một nơi nào đó để có thể làm vơi nỗi lòng! Và nếu như bạn chỉ cho họ thấy rằng tình yêu có thật, thì họ sẽ tin Thiên Chúa có thật vì “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1 Ga 4,8).

Từng biểu hiện nhỏ nhặt của tình yêu đều có ý nghĩa. Khi ai đó cảm nhận được tình yêu của bạn và bạn nói với họ rằng đó chính là tình yêu của Chúa, họ sẽ nghĩ rằng “có một Đấng trên cao rất mực yêu thương tôi”. Suy nghĩ đó sẽ làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn của họ về cuộc đời, về sự việc và có cái nhìn đúng đắn về các thực tại thánh thiêng!

Tình Yêu Thiên Chúa có thể biến đổi hoàn toàn một con người. Không gì có thể cản trở được sức mạnh của tình yêu! Sự gì tình yêu chạm đến đều biến đổi. Tình yêu có thể làm được mọi sự! Tình yêu có thể biến đổi mọi sự, chữa lành mọi bệnh tật, lau sạch mọi hoen ố. Tình yêu thật quyền năng!

***


Tình yêu sâu đậm


Một tình yêu được xem là sâu đậm khi nó trải qua những thăng trầm trong suốt những năm tháng bên nhau, trong những năm tháng xây dựng gia đình, cả với biết bao lỗi lầm, thiếu sót, sai trái, thất bại, cho dù là thời kỳ thịnh vượng hay gian nan, tình yêu ấy luôn đứng vững trước những thử thách của thời gian.


Tình yêu nào có thể đứng vững trước mọi gian nan, thử thách thì tình yêu ấy mới sâu đậm, mãnh mẽ và đích thực.

Tình yêu lãng mạn cũng giống như sự tuyệt đẹp của Thiên Đàng! - Một tình yêu thật sự, một tình yêu chân chính, một tình yêu có thể tha thứ tất cả, bỏ qua mọi lỗi lầm, luôn mang đến tất cả những gì chúng ta cần: nguồn động viên, sự cảm thông, sự giúp đỡ, sự dịu dàng. Thật tuyệt vời! Và thật sự chỉ có duy nhất một nguồn tình yêu chân chính, bất tận, hiến dâng, vĩnh cửu đó chính là Chúa Giêsu. Ngài chính là hiện thân của tình yêu, là Đấng đã sống và chịu chết để chúng ta có được tình yêu vĩnh cửu.

***


Người tình của Chúa


Nếu bạn yêu thương những người sống quanh mình, bạn sẽ đặt mình vào vị trí của họ và sẽ tự hỏi xem bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu bạn là họ cũng như tự hỏi xem bạn sẽ cần gì và muốn những người khác đối xử với mình thế nào.

Bạn có muốn được mọi người yêu thương không? Trước hết, hãy yêu thương người khác. Và điều này chẳng bao giờ là không thực hiện được cả. Bởi vì Thiên Chúa là Tình yêu mà Thiên Chúa thì có thể làm được mọi sự, kể cả những điều dường như không thể thực hiện được!


***


Nhiều người thiếu vắng tình yêu và đang cô đơn trong ngày lễ tình nhân - có lúc tất cả chúng ta đều rơi vào tình trạng này - không được nhận những bông hoa hồng hay những viên kẹo sôcôla hình trái tim hay những tấm thiệp với lời yêu thương, trìu mến. Bạn hiểu cảm giác ấy, một cảm giác rất buồn, cô đơn và lạc lõng. Trong khi những đôi tình nhân tay trong tay, bạn lại một mình đứng nhìn những đám mây tụ lại trên bầu trời với một màu xám xịt và rồi nước mắt dâng trào trên khoé mắt bạn.


Bạn thật lòng ao ước vào ngày lễ này bạn có ai đó để yêu - và có một chỗ đặc biệt trong trái tim của người ấy!

Ngước nhìn lên đám mây xám xịt ấy một lần nữa. Vẫn có một điều tốt đẹp ở đó. Chỉ cần một tia sáng ấm áp từ trên chiếu xuống có thể làm cho màu xám ảm đạm ánh lên một màu bạc lấp lánh. Có lẽ hôm nay bạn đang cô đơn, nhưng nhờ vậy mà Đấng tuyệt vời đang chiếu tia sáng ấm áp ấy có thể ở cùng bạn. Có bao giờ bạn nghĩ đến điều này chưa? Vâng, trong ngày lễ này, Ngài cũng cần một người yêu - ai đó để yêu và ai đó ở trong trái tim Ngài. Ngài muốn giữ bạn để dành riêng cho Ngài, để làm người yêu, tình nhân của Ngài.

Chắc chắn bạn sẽ ngập tràn hạnh phúc trong mối quan hệ với Thiên Chúa. Tại sao ư? Bởi vì Ngài chính là Tình Yêu. Và khi bạn gắn kết với chính nguồn sức mạnh dồi dào ấy, điều tuyệt vời nhất sẽ xảy đến. Bạn sẽ không còn cảm thấy cô đơn và thiếu vắng tình yêu. Bạn sẽ không còn nhìn người khác với vẻ ao ước. Bởi vì bạn đã tìm ra Người của bạn, không chỉ trong ngày 14-2, nhưng bây giờ và mãi mãi.

Lời cầu nguyện

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết trung thành để bày tỏ tình thương của Chúa cho người khác, khích lệ họ, giúp đỡ họ, chữa lành họ và nâng họ lên bằng cách trao ban cho họ Thông Điệp ngọt ngào của Tình Yêu và Ơn Cứu Độ của Ngài. Lạy Chúa, Lời Chúa chữa lành - chữa lành mọi sự - thân xác, tâm hồn và tinh thần con người. Tạ ơn Chúa vì đã ban cho chúng con cơ hội giúp đỡ người khác, bằng cách trao cho họ câu trả lời của Ngài, trao cho họ tình yêu của Ngài để giải quyết mọi vấn đề của họ. Lạy Chúa, một câu trả lời đơn giản thôi, đó là ‘Thiên Chúa, Đức Giêsu, Tình Yêu của Thiên Chúa!’

Chúc Lễ Tình Yêu vui vẻ!

An Nhiên

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Lãng tử

[caption id="attachment_2896" align="aligncenter" width="500" caption="“Tình Yêu đích thực là Tình Yêu chết cho người mình yêu”"][/caption]

Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó” (Mc 1,38).


Có một trang kể về người lãng tử Giêsu: “Con chồn có hang, chim có tổ, con người không có chỗ gối đầu”. Lãng tử, không chỉ ngao du cùng sơn thuỷ, mà chàng lãng tử vì yêu thương cuộc đời, yêu thương những người nghèo khó, làm bạn với những người không nhà. Vui cuộc đời với người nghèo khó, một lần chàng lãng tử Giêsu cảm nhận sự đong đầy của tình yêu thương, chàng đã cất lời ca giữa cuộc đời: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã giấu không cho kẻ hiền triết biết những điều ấy mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn”. Cất tiếng giữa cuộc đời, không than vãn, mà cất tiếng tạ ơn.


Phải chăng chàng lãng tử quên mất việc làm của mình mà chỉ ca hát, rong chơi tháng ngày? Không! Chàng lãng tử Giêsu, làm việc không ngừng, chàng làm vì “lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”, chàng không làm việc của chính chàng mà chàng làm việc của Cha. Việc của Cha  là việc làm cho con người đạt tới hạnh phúc thật là “nhận biết Chúa Cha” để mọi người là anh chị em với nhau. Băng bó, chữa lành, nâng dậy những thân phận người nghèo khó, tạo môi trường xứng đáng cho con người “được sống và sống dồi dào”.

Khả ái trên khuôn mặt chàng lãng tử Giêsu vì hằng ngày chàng chiêm ngưỡng Tình Yêu của Chúa Cha qua đời sống cầu nguyện. Đời sống của chàng được ướp đượm “một Tình Yêu đích thực” đến nỗi có thể định nghĩa “Tình Yêu đích thực là Tình Yêu chết cho người mình yêu”. Chàng lãng tử đáng yêu trong cuộc đời gợi lên trong lịch sử bao tâm hồn uớc muốn theo chân.

Phanxicô Assisi, cũng là một thanh niên con nhà thương lái giàu có, cảm nghiệm tình ca lãng tử Giêsu, một hôm xuống phố ca hát: “Anh mặt trời, chị mặt trăng” rời bỏ những gì đang có để theo khúc hát tình ca Giêsu. Không để rong chơi mà chàng trai Phanxiccô ca hát giữa những người nghèo khó, để cùng nhau xây dựng cuộc đời thành “lời kinh hoà bình”. Chàng trai lãng tử Phanxicô, lại một lần nữa đón nhận sự khó nghèo với tinh thần quảng đại, trở nên nghèo khó để anh chị em trở nên giàu có. Khúc hát người nghèo vang lên giữa chốn phồn hoa, bạc vàng châu báu, không phải hát lên để xin mà để kêu gọi trở về với những con người nghèo khó. Giữa bạc vàng kia, có thể lạc lối tình người, giữa những vương quyền kia, có thể quên mất những con người.

Ca hát giữa cuộc đời vẫn là những khúc hát cảm nghiệm của những tâm hồn tìm thấy ý nghĩa cuộc đời khi quên chính mình. Lãng tữ là thế đấy, không lo tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình mà mưu tìm hạnh phúc cho những người anh chị em.

Lm. Giuse Hoàng Kim Toan

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Tiền Vàng, Hãy Tìm Kiếm Nước Chúa

[caption id="attachment_2702" align="aligncenter" width="420" caption="Hãy dùng tiền bạc, hãy cư xử thế nào để luôn có những người bạn luôn chờ đón ta trước cổng Thiên Ðàng"][/caption]

Năm 1923, tám nhà kinh doanh thành công nhất của Hoa Kỳ đã gặp gỡ nhau trong một khách sạn tại miền Viễn Tây. Họ trao đổi cho nhau những kinh nghiệm về kinh doanh và hình như muốn khẳng định câu trâm ngôn thường tình của con người ở khắp mọi nơi là: "Có tiền mua tiên cũng được". Thế nhưng 25 năm sau, những gì đã xảy đến cho tám nhà kinh doanh giàu có này?

 Charles Schwab, giám đốc của một trong những công ty sắt lớn nhất tại Mỹ đã chết vì bị phá sản. Trong năm cuối cùng, ông đã sống nhờ vào đồng tiền vay mượn của người khác. Samuel Insull, giám đốc của một công ty chuyên sản xuất các vật dụng cần thiết trong nhà, phải bỏ nước ra đi và chết tha phương không một đồng xu dính túi. Hơưard Hopson, giám đốc của một hãng gas lớn trở thành điên loạn. Arthur Cutten, chuyên xuất nhập cảng lúa mì, cũng chết ở nước ngoài không một đồng xu dính túi. Richard Whitney, giám đốc một phòng hối đoái lớn tại New York, vừa bình phục sau một thời gian dưỡng bệnh trong một nhà thương điên. Albert Pall, một nhân vật cấp cao trong Chính Phủ, vừa ra tù vì dính líu vào một vụ tham nhũng. Người cuối cùng trong danh sách tám nhà kinh doanh thành công nhất của Hoa Kỳ khoảng thập niên 20 cũng tự kết liễu cuộc sống của mình.

 Bức tranh trên đây không hẳn đã là số phận tất yếu của những người giàu có. Có biết bao nhiêu người giàu có đã có một cuộc sống an lành hạnh phúc? Tiền bạc của cải tự nó không phải là một điều xấu. Ai trong chúng ta cũng cần có tiền bạc của cải để sống xứng đáng với nhân phẩm. Sự túng thiếu bần cùng là một sự dữ mà Thiên Chúa không bao giờ muốn cho con cái Ngài phải lâm vào.

Tuy nhiên, tiền bạc của cải vẫn luôn là con dao hai lưỡi. Nếu được sử dụng như một phương tiện, tiền bạc sẽ giúp cho con người sống xứng đáng với phẩm giá của mình hơn. Nếu trái lại,  con người chạy theo tiền của như một cứu cánh trong đời người, nghĩa là con người có thể tôn thờ nó như thần tượng để quên đi tất cả những giá trị khác trong cuộc sống, thì lúc đó, sự phá sản về vật chất cũng như tinh thần là điều tất yếu với con người.

Khi kể lại dụ ngôn của người quản lý biết dùng tiền của để mua chuộc bạn bè, Chúa Giêsu muốn kéo chúng ta trở lại với chân lý nền tảng trong cuộc sống: hãy chuẩn bị cho cuộc sống mai hậu, hãy đầu tư tất cả cho cuộc sống vĩnh cửu. Hãy hướng tất cả mọi sự vào cùng đích của cuộc sống. Hãy dùng tiền bạc, hãy cư xử thế nào để luôn có những người bạn luôn chờ đón ta trước cổng Thiên Ðàng.


Chân Lý Á Châu

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

HẠNH PHÚC VÔ HÌNH



Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc.

Một hôm, ông ta nảy ra một ý tưởng kỳ quặc, đem tất cả những đồ vật quý giá, vàng bạc, châu báu cho vào một cái bao lớn rồi đi chu du. Ông ta quyết định chỉ cần ai có thể nói cho ông làm thế nào để hạnh phúc thì ông sẽ tặng cả bao của cải cho người đó.

Ông ta đi đến đâu cũng tìm và hỏi, rồi đến một ngôi làng có một người nông dân nói với ông rằng nên đi gặp một vị Đại sư, nếu như Đại sư cũng không có cách nào thì dù có đi khắp chân trời góc bể cũng không ai có thể giúp ông được.

Cuối cùng cũng tìm gặp được vị Đại sư đang ngồi thiền, ông ta vui mừng khôn xiết nói với Đại sư: “Tôi chỉ có một mục đích, tài sản cả đời tôi đều ở trong cái bao này. Chỉ cần ngài nói cho tôi cách nào để được hạnh phúc thì cái bao này sẽ là của ngài”.

Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qúa, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: “Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi”.

Sau đó vị Đại sư đã quay lại, trả cái bao lại cho phú ông. Phú ông vừa nhìn thấy cái bao tưởng đã mất quay về thì lập tức ôm nó vào lòng mà nói:“Tốt quá rồi!”. Vị Đại sư điềm tĩnh đứng trước mặt ông ta hỏi: “Ông cảm thấy thế nào? Có hạnh phúc không?” - “Hạnh phúc! Tôi cảm thấy mình quá hạnh phúc rồi!”.

Lúc này, vị Đại sư cười và nói: “Đây cũng không phải là phương pháp gì đặc biệt, chỉ là con người đối với tất cả những thứ mình có đều cho rằng sự tồn tại của nó là đương nhiên cho nên không cảm thấy hạnh phúc, cái mà ông thiếu chính là một cơ hội mất đi. Ông đã biết thứ mình đang có quan trọng thế nào chưa? Kỳ thực cái bao ông đang ôm trong lòng với cái bao trước đó là một, bây giờ ông có còn muốn đem tặng nó cho tôi nữa không?”.

Câu chuyện thú vị này đã khiến tôi chợt nhận ra bản thân mình trong đó. Bạn liệu có phát hiện ra rằng, khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ về nó, nhưng khi có được rồi thì lại dễ dàng coi nhẹ, thậm chí nhìn mà không thấy nó?

Nếu từng yêu, bạn sẽ hiểu được điều đó. Mối tình đầu…

Đối phương gọi điện hỏi thăm bạn, tặng quà cho bạn đều khiến bạn vui rất lâu. Tuy nhiên, một khi bạn đã xác lập mối quan hệ hoặc kết hôn thì tất cả sẽ biến mất hoặc tất cả đều biến thành điều hiển nhiên. Và khi đó là chuyện đương nhiên, liệu bạn còn trân trọng nó nữa?

Con người luôn quan tâm, hoài niệm thứ đã mất song lại không biết trân trọng những thứ mình đang có, đang sống trong hạnh phúc mà không biết mình hạnh phúc. Có lẽ, đó chính là bất hạnh lớn nhất của con người và cũng là nguyên do khiến hạnh phúc cứ mãi vô hình.

Ông trời cho ta khả năng nhìn thấy thì sẽ sắp xếp cho ta những bài học về sự mất đi, mất đi để có thể nhìn thấy. Nhìn thấy hạnh phúc mình đang nắm giữ.

Lời Nguyện:

Lạy Chúa! Đôi khi hạnh phúc nằm ngay trong tầm tay của chúng con mà chúng con cứ tưởng nó phải cao sang, phải như thế này như thế nọ nhưng quả thực nó rất gần ngay trong những giây phút chúng con đang sống.

Chúa ơi xưa Chúa đã sống 30 năm trong gia đình đơn sơ nghèo hèn mà vẫn hạnh phúc. Giờ đây chúng con sống đầy đủ hơn nhiều gấp bội phần mà sao vẫn than trời trách phận. Còn những em bé không cha không mẹ, không được hiện diện trên cõi đời mà vẫn nụ cười đượm thắm trên môi không ngớt ngợi khen tình Chúa chúc phúc cho mọi người.

Lạy Chúa! Chúng con có đủ gia đình, người yêu mà sao hạnh phúc vẫn xa khỏi tầm tay với hay là cái tôi  của chúng con quá tuyệt vời  nên đã xa rời hạnh phúc ngay trong tầm tay?...!

Thân lạy Chúa xin cho chúng con biết quý mến xây dựng những gì mình hiện có, sẽ có và gắn kết đến muôn đời sau trong tình yêu Amen.